Sabata saga online (SSO): Chap 3- bước tiến

0

Start writing…

Chap 3: Bước tiến

 

Công việc bữa này thế nào, boss?”

“ Bình thường, vẫn huấn luyện mấy thứ cơ bản cho hero tân binh và xử lý mấy kẻ gây rối.”

“ Heheh, chắc mệt lắm nhỉ. Em đây có nguyên con wild boar này đại ca nướng ăn chơi đi ~.

Cảm ơn nghen, Alan.

 

Alan đứng nói chuyện vui vẻ với người đàn ông cao lớn như bạn bè.

 

Anh vất vả rồi, em có đem ít potion vị táo và cam, và một ít đá bào nữa, anh dùng ngay ngay để lấy lại sức.”

“ Cảm ơn sự quan tâm của em, Iris.

 

Iris dễ thương đưa một chiếc giỏ mây cho Aurarius một cách ân cần. Người  đàn ông nghiêm ngị đó cười nhẹ khiến sự đáng sợ trên gương mặt của anh ta giảm một cách đáng kể!

 

Anh hai nhớ nghỉ ngơi đầy đủ đấy… có như thế anh mới có thể làm việc lâu dài được.”

“Đừng lo, anh biết chứ.

 

Nghe Lia dặn dò một cách dịu dàng trước người đàn ông đó. Vậy ra người này là anh của cô nàng elf, chồng của Iris và là boss của Alan sao!? Thật đáng sợ… mình suýt chút nữa lỡ quấy rầy cô vợ của anh ta… với cái dáng người đó thì đảm bảo một đấm thôi cũng đủ tiễn mình về thành!

 

Còn cậu ta là…”

“À, một anh bạn nông dân mới chuyển đến đây, cậu ta là Mario ~.”

“À… xin chào…

 

Ngay khi Aurarius để  ý thấy sụ hiện diện của tôi, Alan liền giới thiệu và tôi miện cưỡng cười mà chào đón. Thế nhưng ánh mắt của người đàn ông đó nhìn tôi sao trông có vẻ lại cẩn trọng thế, tại sao?

 

Hình như có chút nhầm lẫn nào đó, cậu ta là một hero chứ không phải thường dân.”

“ Heh!?”

“ Ack!

 

Trước lời khẳng định của Aurarius, cả ba người kia đều tròn mắt ngạc nhiên, còn tôi thì giật mình vì anh ta… doán ra nhanh thế!? Dù do dự, tôi vẫn hỏi anh ta cho chắc ăn…

 

Sao anh lại nghĩ như thế?”

“ Cậu cứ từ trong nhà thờ chạy ra rồi một mình rời khỏi thành không nhờ hero hay lính đánh thuê nào hộ tống là quá đủ để chứng minh rồi, chưa kể…

 

Aurarius nói một cách rất tự tin vào hiểu biết của mình, nhưng điều tôi éo ngờ là anh ta để ý thấy vụ đó sao!? Không những mạnh, bạo lực mà anh ta lại sắc bén thật, thậm chí còn nhận ra thứ khác sao!?

 

Chưa kể…?

Ánh mắt chẳng biết gì về cái chết, tư tưởng và thái độ xem nhẹ việc chiến đấu là thứ mọi hero đến nơi này đều có. Đặc biệt việc cậu chẳng hề trang bị giáp hay vũ khí gì từ vô số lần rời nhà thờ chính là lý do.

 

Lời nói Aurarius như xoáy vào trong tôi… đó không phải lời tự mãn hay nói phiến diện mà là kinh nghiệm và quan sát của một người dày dạn và hiểu biết. Tôi cứng họng không biết nói gì hơn…

 

“ Coi nào boss, chắc cậu ấy có một hoặc hai lý do nên mới phải mai danh ẩn tánh mà, đâu cần nghiêm trọng thế ~.”

“ Cũng phải… xin lỗi vì đã thô lỗ với cậu như vậy, tôi đã quá nặng lời.”

 

Alan liền vỗ vai và chêm lời can thiệp, Aurarius liền đổi tông giọng nhẹ hơn và bớt nghiêm trọng đi và có phần hơi tiêu cực cũng như hơi cúi đầu mà xin lỗi. Hổng lẽ anh ta thật sự thấy có lỗi khi ráng chỉ ra tôi đã sai quá nhiều sao…

 

À không, tôi phải nói lời xin lỗi mới đúng khi giấu mọi người. Chả là tôi chỉ mới tới hôm nay và thọt mạng nhiều quá nên… thấy chưa đủ mạnh để gọi là hero…

 

Tôi ráng bình tĩnh lại mà giải thích lý do cho hành động của mình.

 

“ Thật sao, chắc phải khó khăn lắm nhỉ… nếu anh cần giúp gì xin cứ nhờ bọn em.”

“ Ah… anh sẽ xem xét việc đó…

 

Lia lo lắng khi nghe tôi nói như thế liền nói lời động viên. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nghe những lời đó. Iris bất chợt cũng lại gần nói thì thầm với tôi.

 

Trông anh ấy đáng sợ thế thôi chứ thật ra dễ gần lắm, anh có thể nhờ anh ấy giúp đỡ được mà. Sau cùng thì anh ấy là người huấn luyện những hero mới đến như anh.”

“ Th-thật sao.”

“ Uhm.

 

Cô bé demon nhưng lại tốt bụng như thiên thần ấy khiến những khó khăn trong lòng tôi được gỡ bỏ. Ah… thật may khi được gặp em và những người bạn này! Kể cả khi tôi không thể cắm flag với em được nhưng lòng tốt của em đã khiến tôi được an ủi phần nào rồi. Tôi tiến đến trước Aurarius sau khi đã được sự động viên của họ mà mở lời và đưa tay.

 

Tôi là Mario, một hero tân binh, liệu anh không phiền nếu giúp tôi được chứ?”

“ Tôi, Aurarius, một lính đánh thuê, rất vui lòng hỗ trợ cậu, hero Mario.

 

Aurarius xưng tên và bắt tay với tôi, như một cách bày tỏ sự thân thiện và chào đón tôi. Lúc này đây, tôi đoán nó không còn quan trọng khi họ là npc hay hero nữa, bởi họ rất người.

 

Cứ giao cậu ta cho tôi, mọi người cứ việc quay lại việc của mình.”

“ Ok, vậy nghen anh bạn, chúc may mắn ~.”

“ Em làm việc ở nhà thờ, nếu anh bị thương cần hồi phục thì có thể ghé qua hoặc nhờ anh Aurarius.”

“ Nếu anh cần potion thì có thể ghé qua làng Sherwood, em sẽ bán những loại anh cần, chúng có ích cho chiến đấu cho tới nấu ăn nữa đấy.”

“ Cảm ơn mọi người, bảo trọng ~.

 

Aurarius nói với người của anh ấy, Alan, Lia và Iris lần lượt từ biệt cũng như lời khuyên và động viên nhỏ cho tôi.

 

Được rồi, vậy chúng ta sẽ bắt đầu luôn vậy, cậu không phiền cho tôi kiểm tra ability hiện tại của cậu chứ? Để tôi có thể chọn bài luyện tập phù hợp nhất.”

“Ok, mỗi tội nó sẽ khá là…

 

Tôi cười ái ngại mà đưa Aurarius cuộn giấy trong túi của tôi. Anh ta mở nó ra và coi thử.

 

Hm…”

“ Tôi hy vọng là nó không tệ tới mức vô phương cứu chữa…”

“ Không hề, những ability của cậu không phải dạng yếu, nhưng nó rất khó cho người mới vào.

 

Aurarius nhận xét một cách khá nhanh chóng. Vậy ra mấy ability này vẫn khá ổn sao?

 

Vậy anh có thể nhận xét thêm cũng như cho tôi lời khuyên chứ?”

“Được thôi, nó sẽ khá dài dòng nên phiền cậu chú ý một chút.

Ability [talk all] và [summon] vốn đi theo cặp, chúng giúp cậu có thể nói chuyện với quái vật và thu phục chúng làm đồng bọn để hỗ trợ, chiến đấu cùng. Khả năng này những hero theo đường triệu hồi sư luôn có, nhưng với cái giá là không có khả năng dùng những ability ma thuật.

Ability [jump] và [stamina up] giúp gia tăng khả năng di chuyển, sức bền cho cậu, cũng như giúp di chuyển nhiều loại địa hình hơn. Chỉ vấn đề là cậu thiếu khả năng sát thương cũng như thứ này không hợp với trong không gian hẹp

Còn ability [cook] thì rất hữu dụng để cậu tạo món ăn, giúp gia tăng vô số khả năng khác nhau trong một thời gian và hồi phục với cái giá tính ra rẻ hơn so với poiton. Tuy nhiên phải cẩn trọng hạn sử dụng và bảo quản, vì chúng khá dễ hư.

 

Aurarius đưa ra các điểm mạnh và khả năng mà ability của tôi đem lại, xem ra chúng rất có tiềm năng chứ không yếu như tôi lo sợ. Nghe anh ta nói khiến tôi thấy tự tin hơn rồi!

 

Được rồi, xin hãy dạy cho tôi cách để mạnh mẽ hơn, teach (sư phụ)!”

“Được, vậy đầu tiên cậu hãy lột da và lóc thịt con wild boar này đi, nó sẽ cải thiện ability [cook] của cậu.

 

Nghe cái cách luyện tập đầu tiên anh ta chỉ khiến tôi có chút hụt hẫng… thôi kệ, dẫu sao thì nếu là luyện tập thì nên chăm chỉ cày thôi!

 

Ok… cơ mà anh có dao không cho tôi mượn…”

“Đây, cậu nên mang bên mình một con dao đi, nó sẽ có ích cho chiến đấu lẫn nấu nướng đấy.”

“ Okay…

Tôi có chút việc với vài hero khác, khi cậu xong thì nhảy cóc cho tôi 100 cái, càng nhiều càng tốt. Có ích cho [jump] và [stamina up] lắm.”

“ Cái giề…

 

Auraius dặn dò tôi cũng như đưa dao để dễ xử lý con wild boar mà Alan săn được rồi rời đi. Tôi thở dài và làm theo việc anh ta dặn, dẫu sao thì mình cũng chẳng có phương án nào khá hơn, ra thành đánh quái luyện công cũng chắc chắn là thua…

 

 

— 10 phút sau—

 

 

Hah…hah…hah…”

“ Sao rồi?”

“ Tôi đáng đuối kinh dị đây…

 

Tôi nằm một đống mà mệt mỏi sau khi lốc thịt heo, nhảy cóc 100 cái. Kể cả khi đây là trong game thì lượng sp của tôi cũng chẳng khá gì hơn so với ngoài đời… khổ ghê.

 

“ Cơ mà… sao anh làm việc… nhanh thế..?”

“ Mấy hero thường chỉ muốn xong việc nhanh gọn lẹ thôi, thế nên tôi đã tiếp chuyện xong 20 hero rồi.”

“ Chà… à mà phải, đây là game mà…

 

Khi nghe anh ta phải đi huấn luyện mấy hero khiến tôi cứ ngỡ là sẽ mất vài chục phút là ít, ai dè do là game nên ai mà chẳng muốn cày nhanh thắng nhanh nên chẳng lại lâu.

 

Cậu nướng thịt luôn à?

 

Aurarius ngạc nhiên khi nhìn thấy chỗ nhóm củi mà tôi làm cũng như cắm thịt bằng mấy cành cây để nướng con wild boar tôi lột da với róc xương.

 

Uh… um… coi như chút quả cảm ơn đi, dù gì anh cũng bỏ công ra giúp tôi mà!”

“ Không, tôi phải cảm ơn cậu mới đúng. Chịu khó nghe cách luyện tập kỳ quặc với nhờ cậu làm việc vặt cho tôi nữa mà, tôi không biết ơn cậu thì thôi chứ.”

“ Well… cùng ngồi xuống và gặm chút thịt vậy, tôi có muối tiêu với đường đấy!

Vậy tôi xin phép.

 

Anh chàng lính đánh thuê ấy nói một cách rất lịch sự, dẫu rằng có lẽ tôi cũng có chút khó chịu khi bị anh ta sai vặt. Tôi đưa vài cây thịt cho Aurarius, anh ta thủng thẳng gặm miếng thịt.

 

Cậu nấu ăn cũng khá đấy, dù chưa thành thạo lắm.”

“ Hahah, lần đầu tôi làm món này đấy, hên là mùi vị không quá dị.”

“ Khởi đầu vậy là tốt rồi, cậu cũng nên ăn một ít đi, ăn uống đầy đủ mới giúp làm việc tốt mà.”

“ Ok ~.

 

Aurarius đưa ra lời nhận xét chung chung rồi kêu tôi cũng nên ăn cùng. Dẫu sao số thịt này vốn là của anh ta mà, nhưng sẽ thật tốt nếu tôi có thể đề dành vì dù gì tôi cũng đâu có biết được mùi vị món này thế nào đâu. Dù sao thì anh ta cũng là sư phụ mình hiện tại nên nghe lời hướng dẫn đó sẽ tốt hơn, để giảm độ thốn của game.

 

Được rồi, giờ cậu kiểm tra ability của mình thử xem.”

“ Ah, ok.

 

Aurarius yêu cầu tôi kiểm tra tình trạng hiện tại, tôi lấy cuộn giấy mà kiểm tra thử.

 

 

————————————————————————————————————–

-Name: Mario

-Race: Human

-Weakness: no mana

-Alignment: true neutral

 

-Equipment:

Left hand: –

Right hand:-

Body: cloth

Hand:

Foot: leather boots

Head: cooking pot

Accessory: 

 

-Equip ability:

[Talk all]: nói chuyện được mọi loại ngôn ngữ

[Summon lv 1]: triệu hồi quái vật đã làm giao ước

[Cook lv 2]: nấu ăn bằng item

[Jump lv 2]: nâng cao giới hạn nhảy nhót

[Stamina up lv 2]: nâng sức chịu đứng

 

-unequipped ability:

 

————————————————————————————————————–

 

 

“ Heh… level của ability lên thật rồi!”

“ Well, nếu nó có sự cải thiện thì tốt cho cậu rồi.

 

Tôi thì mừng rỡ trước sự cải thiện sau hơn một giờ đồng hồ đau khổ trong game và giờ đã có kết quả tuyệt vời. Aurarius thì nhẹ nhõm khi thấy tôi có được kết quả ưng ý.

 

Này teach, anh có thể huấn luyện cho tôi tiếp được không!

 

Thấy sự tiến bộ rõ rệt, tôi phấn khích nhờ Aurarius chỉ điểm thêm.

 

Well, cách luyện ability thì chỉ cần cậu thực hiện hành động liên quan tới nó liên tục thì sẽ cải thiện thôi.”

“ Vậy… có lời khuyên nào để tôi chiến đấu tốt hơn không.”

“ Có, nhiều nữa là khác, nếu cậu đủ kiên nhẫn để nghe, tất nhiên tôi sẽ ráng nói ngắn gọn nhất để không làm mất thì giờ của cậu.”

“ Nhờ anh cả đấy, teach!

 

Aurarius đáp lại sự nhiệt huyết của tôi và bắt đầu chỉ dẫn tôi.

 

Hãy nghiên cứu thêm từng thứ ability của cậu, tận dụng chúng một cách thông minh nhất. Khi đánh nhau thì đừng chỉ biết nhào vô trực diện, tránh quái vật đi nhóm, biết đánh rồi né liên tục, luôn dùng mọi lợi thế mình có.”

“ Hm… nghe có vẻ khá chung chung nhưng tôi sẽ thử.”

“ Tôi hiểu, nhưng đây là thứ cậu cần phải tự mình trải nghiệm để lớn mạnh hơn.”

“ Tôi sẽ ghi nhớ điều này, teach!

 

Tôi mỉm cười khi nghe điều đó từ Aurarius, anh ấy quả thật cũng rất tâm lý khi muốn một người mới như tôi ráng tự tập làm quen với nơi này, cách hoạt động của trò chơi này để không bị nhàm chán và tự mình thưởng thức được trò chơi.

 

À phải rồi, dao của anh đây!”

“ Cứ giữ đi, tôi cho cậu nợ đấy.”

“ Heh, được sao!?”

“ Cậu hiện đang cần nó vô cùng mà, vừa là vũ khí vừa là đồ nghề nấu ăn nên hãy giữ đi, nợ bao lâu cũng được.”

“ Chà… cảm ơn nhiều nghen, teach!

 

Aurarius từ chối nhận lại con dao bếp mà cho tôi, thậm chí là cho nợ. Thật sự với một npc thì anh ấy quá sâu sắc, như một con người thật sự vậy. Dù chỉ là một món đồ rẻ bèo trong game nhưng anh bạn lính đánh thuê này sẵn sàng cho tôi, không phải vì tôi làm được gì đó cho anh ta mà chỉ đơn giản vì cảm thấy tôi cần nó hơn.

 

Đừng bận tâm, con đường trở thành hero thật thụ của cậu vẫn còn gian nan phía trước. Tôi chỉ hỗ trợ, còn lại là do chính cậu quyết định điều đó.”

“ Tôi sẽ không quên ơn này đâu, teach!

 

Tôi thu xếp lại và nói vài lời trước khi rời thành để luyện thực chiến, Aurarius căn dặn.

 

Nếu cậu thật sự biết ơn thì hãy ráng làm việc như một hero, luôn sẵn sàng giúp người cần giúp.”

“Rõ, teach!

 

Sau lời cuối, tôi vãy tay tạm biệt người chiến binh thật sự rất ngầu ấy. Dẫu rằng anh ta đúng là khuôn mặt không khác gì một bức tượng khó chịu, nhưng hành động của anh ta vượt xa một npc. Hết mình cống hiến cho mọi hero, như một người thầy, như một anh hùng! Thật sự những lời anh ấy đã truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều, mới không lâu trước đó tôi đã chán nản muốn bỏ trò chơi này thì giờ đây trong tim tôi tràn ngập sự thôi thúc. Phải, vạn sự khởi đầu nan mà, và mình ít nhất giờ cũng là một hero, từ bỏ dễ dàng là không thể!

 

 

—Bên trong rừng Sherwood—

 

 

Được… đến lúc thực hiện mấy bài dạy của teach thôi!

 

Tôi núp trong một bụi cây cùng với vũ khí đã đeo sẵn trên người, chảo, ná, dao và chiếc nồi trên đầu. Tôi lùng rất nhiều ngõ ngách trong rừng này để tìm ra xem có quái vật nào đi riêng lẻ không. Quả thật việc lén lút thế này giúp tôi không bị lũ quái dí như hồi nãy. Hiện tại mục tiêu tốt nhất của tôi là một con goblin đang uống nước bên bờ suối với tay không tấc sắt, mục tiêu quá tốt!

 

Geh!?

 

Tôi chạy nhanh đến mà phang cái chảo vào gáy con quái vật lùn ấy khiến nó choáng váng. Chớp thời cơ đó tôi…dùng hai tay đè đầu nó xuống dưới nước khiến con quái vùng vẫy giây lát rồi lịm đi. SP của nó đã cạn, HP thì đã giảm nhiều rồi, giờ là lúc “bắt pokemon” rồi! Tận dụng mọi thứ mình có để chiến thắng… tận dụng mọi thứ mình có để chiến thắng…

 

 

— vài phút sau—

 

 

… Cái quái gì xảy ra vậy… geh!?”

“ Tỉnh rồi hả anh bạn nhỏ ~.

 

Con goblin tỉnh dậy và giật mình khi thấy bản thân đang bị trói vào gốc cây, còn tôi thì đang ngồi nướng miếng bán mì với chiên quả trứng đang khuấy với đường trên chảo bên lửa trại.

 

À… anh zai tha cho em với được không?”

“ Nếu ta nói không?”

“ BỚ NGƯỜI TA, THẰNG HUMAN NÓ Ở NGAY ĐÂY, CỨU TÔI!”

“ Một dao xiên họng nếu chú hét tiếp đấy!”

“ Geh… rõ…

 

Tôi thở phảo nhẹ nhõm khi thuyết phục con goblin này không quá khó. Con quái vật này mà nó la hét ý ối thì đảm bảo tôi sẽ lại tạch vì bị lũ goblin đánh hội đồng mất.

 

“ Thôi được rồi… trưa trời trưa trật rồi, ăn chút đồ ăn cho khỏe nào ~.

 

Tôi ngồi nói như thể với bản thân nhưng thật ra để khiêu khích con goblin. Tôi rải ít muối tiêu lên cái miếng trứng chiên đã đặt miêng bành mì.

 

Hah… miếng bánh mì giòn rụm này cắn thì nghe tiếng rộp ngon lành, cho vào miệng thì tan ra. Thêm sự béo bở của miếng trứng chiên được thấm nhuần sự hài hòa mặn ngọt của đường muối, mùi thơm của tiêu nữa thì… ah ~.”

“ Geh…

 

Tôi cắn một miếng bành với trứng ấy rồi diễn sâu khiến con goblin trông có vẻ rất đói đó nhỏ dãi. trước khi tôi cắn miếng thứ hai thì con goblin bắt đầu lên tiếng.

 

Này anh zai tốt bụng…”

“ Gì thế?”

“ Cho em đây thử một miếng với được không?”

“ Chú nói gì cơ?”

“ Cho em một miếng đi mà anh zai!

 

Con goblin bắt đầu nài nỉ tôi, cắn câu rồi!

 

Ây dà… đâu thể cho miễn phí được, tui nghèo lắm ~.”

“ V-vậy em đây sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn, cho em thử một miếng thôi!”

“ Rồi rồi, đây ~.

 

Tôi bẻ một miếng bánh mì cới ít trứng chiên ở trên rồi đưa vào miệng con goblin đó. Nó ăn nhăm nhi giây lát rồi nuốt một cách thỏa mãn.

 

“ Ngon quá…”

“ Tui biết mà ~.”

“ Cho em thêm miếng nữa đi anh zai!”

“ Well… tui đây có thể cho chú bao nhiêu cũng được, thậm chí là những thứ ngon hơn nữa kia ~.”

“ Thật sao!

 

Cuối cùng đã đến lúc dùng đòn dứt điểm thôi!

 

Nếu chú chịu chịu đi theo làm việc cho tôi, không những luôn có đồ ăn ngon ngày ba bữa mà còn thứ mà bao con goblin khác khó mà có được, sự bất tử!”

“ Em, goblin đây đã sẵn sàng làm bất cứ việc gì ngài cần, boss!

 

Thấy phản hồi tích cực, tôi liền trao cho nó một cái tên mỗi nghĩ ra, đơn giản mà khá chất, đơn giản là đảo ngược tên lại.

 

Tốt, từ giờ anh sẽ gọi chú là Nilbog ~.”

“ Geh, đã rõ!”

 

 

Tui cười đắc chí và cảm tưởng như tiếng poke ball đóng nắp thành công. Xem ra bỏ công thế này cũng đáng, cơ mà kiểm tra xem thông tin mình có gì thay đổi không…

 

 

————————————————————————————————————–

-Name: Mario

-Race: Human

-Weakness: no mana

-Alignment: true neutral

 

-Equipment:

Left hand: – kitchen knife

Right hand:- pan, shepherd sling

Body: cloth

Hand:

Foot: leather boots

Head: cooking pot

Accessory: 

 

-Equip ability:

[Talk all]: nói chuyện được mọi loại ngôn ngữ

[Summon lv 1]: triệu hồi quái vật đã làm giao ước

-Nilbog

 

[Cook lv 2]: nấu ăn bằng item

[Jump lv 2]: nâng cao giới hạn nhảy nhót

[Stamina up lv 2]: nâng sức chịu đứng

 

-unequipped ability:

 

————————————————————————————————————–

 

-Name: Nilbog

-Race: goblin

-Passive: [night vision] giúp nhìn được trong đêm

-Weakness: fire

-Alignment: true neutral

 

-Equipment:

Left hand: – wooden mace

Right hand:- knife

Body: cloth

Hand:

Foot:

Head:

Accessory: 

 

-Equip ability:

 [strength buff]: nâng sức mạnh cho nhóm

[speed buff]: nâng tốc độ cho nhóm

[focus]: tập trung đòn tấn công vật lý tiếp theo mạnh hơn

 

-unequipped ability:

 

————————————————————————————————————–

 

 

… Chà, thật sự Nilbog đã nằm trong thông tin của mình rồi… thật tuyệt! Cảm giác bắt được pokemon đầu tiên thành công thật đã làm sao! Cơ mà… một con goblin thôi mà sao ability của nó thấy còn tốt hơn của mình thế! Toàn là ability giúp buff không, đã thế còn là hàng buff cho nhóm nữa!

 

Geh… boss… làm ơn cởi trói cho em với…”

“À, đợi chút.

 

Nilbog kêu lên khiến tôi sực tỉnh và cất đi cuộn giấy và cởi dây trói nó ra khỏi cây tất nhiên tôi lấy sẵn mấy miếng tôi làm trước đó trong túi ra cho nó.

 

Đây, quà gặp mặt đấy.”

“ Cảm ơn boss! Geh… ngài cứ giao bất kỳ điều gì, em xin làm hết mình!”

“ Có tinh thần như thế là tốt lắm Nilbog, nếu chú làm tốt thì sẽ còn có nhiều món ăn ngon mỗi ngày nữa đó.

Geh, thật tuyệt!

 

Tôi gật gù thích thú trước phản ứng tích cực của con quái vật vốn sẽ giết tôi ngay khi thấy mà giờ lại trở thành đồng minh dễ dàng như thế. Teach… thật tốt khi tôi gặp được anh. Evelyn, cảm ơn em đã dẫn dắt cho tôi!

0

4 Comments

Leave a Reply

Site Menu