#39 Life is beautiful

0

Tác giả: Nam Sora

 

Giới thiệu: Helheim, một khu rừng xa lạ được bao quanh bởi sương mù, nơi mà mọi thứ tưởng như được bao phủ bởi bóng đêm, nơi đây đem lại cảm giác dù bạn có lạc vào đây thì cũng sẽ chẳng có ai dám vào tìm. Trong khu rừng này mọi thứ đều thật tĩnh lặng, ngoài tiếng xào xạc của lá cây ra thì khó có thể nghe thấy âm thanh gì .Một cô bé sơ trung dễ thương bị người lạ bắt cóc vào trong một khu rừng đáng sợ như vậy. Bị làm vật tế cho một nghi lễ kì lạ. Dead end? Hay sẽ có kì tích xảy ra? Hãy cùng đọc tác phẩm để giải mã những điều này nào.

 

 

 

Helheim, một khu rừng xa lạ được bao quanh bởi sương mù, nơi mà mọi thứ tưởng như được bao phủ bởi bóng đêm, nơi đây đem lại cảm giác dù bạn có lạc vào đây thì cũng sẽ chẳng có ai dám vào tìm. Trong khu rừng này mọi thứ đều thật tĩnh lặng, ngoài tiếng xào xạc của lá cây ra thì khó có thể nghe thấy âm thanh gì. Trên những chiếc cây của khu rừng là những vệt máu,vết cào, vết đạn, thậm chí cả ở dưới đất cũng có những vũng máu tươi loang lổ ở khắp nơi. Tại một nơi như thế, có một nhóm những kẻ kì lạ khoác những chiếc ảo đỏ tươi cùng những con người khốn khổ bị trói chăt và nối với nhau bởi những chiếc dây xích. Nổi bật trong nhóm người này là một cô bé tầm cỡ học sinh sơ trung với một mái tóc bạch kim, đôi mắt trong veo màu tím nhạt, đôi môi nhỏ nhắn màu anh đào, nước da trơn mịn như sữa và sáng đến rạng ngời, cô bị nhốt trong chiếc lồng kính và khóa bởi dây xích, trên nóc chiếc lồng có những chiếc lỗ để không khí có thể lưu thông. Nhóm này đi đến đâu thì động vật nơi đó bỏ chạy, có lẽ chúng cảm nhận được sự nguy hiểm của những kẻ này. Họ rẽ vào trong một chiếc hang và dừng chân tại đó. Họ đặt cô gái vào một chiếc bàn đá chi chít hoa văn kì lạ xung quanh. Những người khác đi kèm bị chúng giết chết lấy máu và bôi lên những viền hoa văn của chiếc bàn. Cô bé nằm trên bàn,giãy giụa liên tục để thoát ra, khiến chúng phải buộc cô bé lại chặt hơn nữa cô bé lại, cô bé vẫn không ngừng cố gắng giãy giụa nhưng có vẻ mọi cố gắng của cô đều vô ích. Sau đó chúng xếp thành vòng tròn quanh chiếc bàn đó. Chúng liên tục lẩm bẩm một câu gì đó, có vẻ là một nghi lễ. Một lúc sau, một tên chậm rãi tiến lại cầm một con dao nhỏ và đâm vào ngực cô bé và rút dao ra. Máu chảy ra liên tục, cô bé hét lên đầy đau đớn.

-Có vẻ thú vị nhỉ, cho ta chơi với được không?

Một chàng trai đứng từ cửa hang nói vọng vào. “Tách” sau tiếng búng tay của hắn ta thì cây từ dưới đáy của hang mọc lên rất nhiều và trói những kẻ kia lại.

-Bình thường ta cũng không để ý đâu nhưng các ngươi thật sự làm ta nhớ đén lũ khốn nạn đó, mà dù sao giờ chắc chúng cũng chết cả rồi.

Hắn vừa nói vừa tiến lại gần chỗ cô bé. Cô bé có vẻ mới chỉ đã ngất đi vì thiếu máu chứ chưa chết hẳn. Hắn chạm vào đầu cô bé và một chiếc đồng hồ nhỏ hiện ra, những chiếc kim của chiếc đồng hồ chuyển động ngược lại so với bình thường, chúng cứ quay ngược lại thì vết thương trên người cô bé lại được hồi phục dần, đến khi vết thương đóng hẳn rồi thì hắn mới bỏ tay ra.

-Bên này xong việc rồi, hãy bắt đầu game của chúng ta thôi nào!

Hắn vỗ tay mạnh một cái và nói, rồi đi bộ ra chỗ của những kẻ bị trói.

-Bất kể các ngươi là ai nhưng mà dám đến đây phá hoại nơi nghỉ ngơi của ta là đáng chết lắm.

Hắn vừa dứt câu thì từ dưới gốc những chiếc cây nổi lên những ngọn lửa rất lớn và đốt cháy những kẻ đó một cách từ từ.

-Tuyệt vọng là đích đến cuối cùng của các ngươi.

Hắn nói sau khi đã chứng kiến mọi thứ ra tro.

-Bây giờ ngươi được tự do rồi đấy, ngươi nên về nhà đi, còn đám người kia ta không cứu được nữa rồi.

Hắn nói với cô bé rồi đi về.Về đến nơi ở của hắn, đấy là một ngôi nhà nhỏ làm hoàn toàn bằng cây gắn liền với nhau, hoàn toàn không thể thấy được cửa ra vào, hắn đưa tay ra để ra hiệu và cách cây tách nhau ra tạo 1 cái cửa nhỏ.

-Ồ, ra là chiếc cửa nằm ở đây à.

Một giọng nói nhỏ phát ra từ sau lưng chàng trai. Hắn quay lại và thấy đó là cô bé gái lúc trước, hắn chưa kịp nói gì thì cô bé cúi đầu trước mặt anh và nói:

-Tôi là Kirisaki Wakana. Cảm ơn anh vì đã cứu tôi lúc nãy.

Lập tức hắn ta triệu hồi cây từ dưới đất lên và trói chặt cô bé lại, đồng thời bịt mắt cô bé ấy lại.

-Ngươi đã tìm được chỗ ở của ta, có vẻ như ta không nên cho ngươi sống nữa, ngươi tìm đến đây có lý do gì, không lẽ bọn chúng vẫn còn sống và cử ngươi đến sao? Hay ngươi đến để thay thế và tiếp tục việc của bọn chúng? Còn tất cả những việc vừa rồi chỉ là một cái bẫy sao?

Hắn vừa hỏi cô một cách dồn dập vừa siết chặt dây trói lại.

-Anh hiểu nhầm rồi, tôi không có ý xấu như vậy đâu. Tôi chỉ đi theo anh và vô tình đến được đây thôi mà.

Cô bé nói một với giọng điệu yếu dần.

-Không nói nhiều, ta sẽ cho ngươi chết cùng đồng bọn.

Nói rồi hắn di chuyển cả cô bé và cái cây đang trói cô về chỗ chiếc hang kia.

-Bây giờ ngươi nói ra là ai sai ngươi đến đây và đến với mục đích gì thì ta sẽ cho ngươi sống sót trở về, mà tuy vậy ta không đảm bảo ngươi không mất vài bộ phận đâu nhé.

Nói rồi hắn cho lửa chay bắt đầu từ gốc cây lên một cách từ từ và chậm rãi.

-Hãy làm ơn dừng lại đi, thật sự anh đang hiểu lầm mà

Wakana vẫn cố tiếp tục thanh minh nhưng hắn ta vẫn bỏ những lời đó ngoài tai.

-Ngươi ngang bướng quá nhỉ, có lẽ ta phải mạnh tay hơn tí mới được.

Ngay sau khi hắn ta nói thì ngọn lửa dần nóng lên, nó dần chuyển sang màu xanh nước biển.

-Dừng lại đi, anh làm một chuyện như thế này thì có khác gì với đám người lúc nãy chứ. Thế này đâu khác gì tra tấn đâu.

Cô bé hét lên ngay khi ngọn lửa đã gần tới chân cô. Bất chợt trong đầu hắn ta hiện ra hình ảnh kì lạ, những hình ảnh mà hắn đã quên, không phải, là hắn không muốn nhớ. Bất chợt có một cơn đau nhẹ trên đầu hắn và những hình ảnh kia biến mất, vẻ mặt của hắn từ tức giận cũng dần dịu đi.

-Ta mà lại giống chúng ư?

Hắn nói rồi tắt lửa đi và thả cô bé ra

-Ta sẽ tin ngươi, nhưng chỉ cần ngươi nói dối thì ta sẽ không cho ngươi chết thanh thản đâu, bây giờ đi về rồi ta và ngươi nói chuyện tiếp sau

Nói rồi hắn ta nắm lấy tay của Wakana định lôi đi. “Rầm” bất chợt hắn ta ngã xuống đất và bất tỉnh.

-Đây là đâu?

Hắn ta tỉnh dậy tại một nơi mà xung quanh bao trùm bởi màu trắng, hắn ta không nhìn thấy bất cứ một thứ gì khác. Bất ngờ trong không gian đó xuất hiện một thằn lằn màu đỏ rất lớn, da của nó gồ ghề và có vẻ rất cứng, trên lưng nó mọc những chiếc gai khá nhỏ so với kích thước người, bốn chiếc chân của nó đều có bốn chiếc móng rất lớn và sắc nhọn, cảm tưởng như nó có thể xuyên thủng cả cơ thể của một con voi, từ chiếc mồm của nó tỏa ra khói và một luồng khí nóng đến độ có thểliên tưởng ngay đến lửa địa ngục, mất một lúc sau hắn mới có thể nhận ra đấy là một con rồng. Sau đấy thì một cây bắt ruồi cũng hiện ra theo, không như con rồng kia, cây bắt ruồi có vẻ giản dị hơn, ngoại trừ việc nó to gần bằng con rồng thi không có gì khác biệt với một cây bình thường lắm. Và cuối cùng là một chiếc đồng hồ khổng lồ với các chữ số la mã ở trên, nhưng kì lạ thay, nó không hề có kim và có một vòng tròn nhỏ ở bên trong để lộ ra các bánh răng của chiếc đồng hồ. Cả ba lần lần giới thiệu tên của chúng. Con rồng là tinh linh hiện thân của lửa, tên là LaFlamme, cây bắt ruồi là tinh linh hiện thân của động thực vật, tên là Claws, còn chiếc đồng hồ là hiện thân của không gian và thời gian, tên là Paradox. Sau đó chàng trai lên tiếng :

-Vậy tại sao ta lại ở đây?

LaFlamme liền đáp trả :

-Nếu ta đoán không nhầm thì cô bé kia có được trong tay sức mạnh có khả năng liên lạc với các tinh linh, nếu đấy là sự thực thì ngươi nên giữ cô bé lại, nó sẽ rất là hữu ích cho ngươi đó, phàm nhân.

Claws tiếp lời :

-Mà có vẻ như thời gian của chúng ta sắp hết rồi, hẹn gặp lại ngươi sau.

Lập tức hắn ta trở về thế giới hiện tại. Về đến nơi, hắn ta thấy Wakana đang hôn hắn, hắn nằm im đợi đến khi kết thúc rồi ngồi dậy và nói:

-Có vị như dâu tây vậy.

Mặt cô bé đỏ bừng lên rồi lùi dần lại

-K-Kh-Không ngờ nó lại có tác dụng, đúng như trong truyện vậy. Nói trước là tôi làm thế chỉ là cảm ơn anh vì đã cứu tôi và tin tưởng tôi thôi đấy nhé. Không có gì khác đâu đấy. Tôi chỉ nghĩ là làm thế này thì anh sẽ tỉnh thôi.

Cô nói nhỏ dần rồi im bặt.

-Hôn thì có gì to tát đâu mà, chúng ta có thể sẽ làm chuyện thú vi hơn thế khi về đến nhà tôi.

Hắn ta tiến lại gần cô bé và nói.

-Ngươi nói gì thế? Tên lolicon bệnh hoạn này, tránh xa ta ra.

Mặt cô bé đỏ bừng lên và hét.

-Đi về thôi nào.

Hắn ta vừa nói vừa cười nhẹ một cái nhanh như một cơn gió thoáng qua vậy, tránh không để cô bé phát hiện nụ cười ấy. Và cả hai bọn họ cùng đi về nơi ở của hắn.Về đến nơi ở của hắn ta, hắn ta mở cửa ra để Wakana đi vào. Khác với bên ngoài, bên trong có vẻ lớn hơn rất nhiều, mà cũng có vẻ khá là tiện nghi, các thiết bị cần dùng như tủ lạnh, tivi,… đều có đủ cả. ngạc nhiên. Wakana liền thốt lên hỏi :

-Tại sao anh có được đồ dùng này, và điện ở đâu ra vậy?

Ngồi xuống chiếc ghế sopha trong phòng rồi hắn bình tĩnh nói:

-Ta tìm được căn nhà này và sử dụng nó từ khá lâu rồi, với khả năng của ta thì sửa đồ cũng không có gì là khó. Còn nếu là điện thì ở dưới hầm có cái máy phát đó.

-Ngôi nhà này có cả hầm cơ á?

Cô bé nói với vẻ ngạc nhiên. Vẫn với vẻ bình thản, hắn ta nói :

-Trông bề ngoài căn nhà nhỏ nhưng bên trong có rất nhiều phòng ẩn dưới mặt đất.

-Vậy còn….

Chưa kịp để cô bé nói hết câu thì hắn ta đã xen vào:

-Em hỏi hơi nhiều rồi đấy, giờ đấy, giờ đến tôi hỏi. Nhà em ở đâu? Có địa chỉ hay cái gì tương tự không?

Wakana ấp ứng trả lời :

-Không hiểu tại sao nhưng em không nhớ được nhà em như thế nào, gia đình em như thế nào, tất cả nhưng gì em nhớ là nó ở một nơi có tên là Fuuto.

Lập tức hắn ta nhận ra có gì rất bất thường trong câu chuyện này, ngay từ đầu tại sao cô bé lại được đối xử đặc biệt hơn trong đám người bị bắt, tại sao cô lại có khả năng đặc biệt như vậy, tại sao khi bị bắt, cô bé không hề sợ hãi, nó quá vô lý với một cô gái nhỏ như thế này. Giấu những thắc mắc,anh ta nghĩ có lẽ cô bé cũng chẳng biết gì về chuyện này, và ngoài ra nếu đưa cô bé về thì có lẽ chúng sẽ được giải đáp nên anh liền nói:

-Anh có biết về nơi đấy, nó ở ngay gần đây thôi, ở một nơi tên là Nhật Bản thì phải, anh sẽ đưa em về nhà, nghe ổn chứ?

Mắt cô bé bất chợt sáng lên và trông cô đột nhiên tươi tắn hơn hẳn:

-Cảm ơn anh nhiều lắm và Wakana lao ra ôm lấy hắn ta. Hắn lập tức nới lỏng tay cô ra và bất chợt cô nói:

-Mà anh vẫn chưa cho em biết tên, sao anh lại không chịu nói vậy?

Vẫn cố giữ một vẻ ngoài bình tĩnh hắn ta liền nói:

-Anh không nhớ tên của mình, từ rất lâu rồi.

-Vậy em gọi anh là Niji(cầu vồng) nhé, tại anh cứ tạo cảm giác buồn chán như một cơn mưa vậy, nên em sẽ mong cho cơn mưa đó qua đi

Cô bé đáp trả với một nụ cười dễ thương.

-Tùy em đấy.

-Vậy từ bây giờ mong anh chiếu cố, Niji.

Thật sự thì Wakana muốn hỏi Niji nhiều hơn về quá khứ của anh nhưng cô không hỏi vì cô biết nó cũng chẳng hay ho gì, ai mà chẳng có một hai bí mật.Và sáng hôm sau hai người họ khởi hành lên đường đến thành phố Fuuto để tìm gia đình của cô bé. Hai người họ đi khắp thành phố để hỏi xem có ai đã từng gặp hay biết vị trí gia dình cô bé, nhưng tất cả đều bảo là không biết, dường như quanh khu này không có ai tên như vậy, ngay khi Niji nghĩ đến việc cô bé không sống ở đây, thì hai người lại đi đến một căn nhà mà trước cửa có ghi “Kirisaki”, nhưng căn nhà nhìn không có vẻ gì là có người ở cả, cửa bị rụng ra khỏi nhà, các của kính đều bị vỡ hết và thậm chí một số chỗ của căn nhà còn bị thủng ra. Hai người quyết định đi thăm hỏi về khu nhà này và phát hiện ra được đây là một căn nhà bỏ hoang, chưa một ai nhìn thấy mặt của chủ nhà này bao giờ người dân còn đồn thổi rằng căn nhà có ma ám, có thể gây ảo giác, thậm chí có những buổi đêm mà mọi người đi qua, có những con quái vật kì lạ bay quanh tòa nhà, đôi lúc còn có cả những tiếng đổ vỡ. Hai người quyết định đi vào ngôi nhà đó và tìm hiểu kĩ hơn. Niji vừa chạm vào chiếc cửa sắt dẫn vào sân thì nó đổ xuống.

-Có vẻ cũ quá nhỉ? Hay bị phá hoại.

Bên trong căn nhà còn đáng sợ hơn cả bên ngoài, các đồ nội thất, đồ trang trí đều bị đập phá hết, các bức tường và cầu thang cũng bị hỏng khá nặng, cảm giác như căn nhà đã cũ lắm rồi. Nhưng điểm đặc biệt nhất là những bức ảnh, trên những bức ảnh không có người mà chỉ có phong cảnh và đồ dùng.

-Ta đã đợi ngươi ở đây khá lâu rồi đấy, ta biết ngươi sẽ quay lại chỗ này mà.

Một giọng nói phát ra từ bóng tối của ngôi nhà, ngay khi quay ra nhìn họ lập tức nhìn thấy một con quái vật đứng trước mặt. Toàn thân con quái vật màu xám, nổi bật trên người nó chỉ có đôi mắt đỏ thẫm màu máu, bộ móng vuốt cùng hàm răng sắc nhọn, trắng buốt và còn dính chút máu ở trên.Con quái vật đứng bằng hai chân và đầu của nó mang hình dạng như một con khủng long

-Ngươi là ai vậy? Ngươi làm gì ở đây?

Niji lên tiếng.

-Ta là Draco, kẻ mang trong mình sức mạnh của chòm sao Thiên Long.

Con quái vật lập tức trả lời.

-Còn ta tới đây làm gì, ngươi không cần biết.

Nói rồi, nó lập tức lao vào Wakana. Ngay trong khoảng khắc Draco lao đến, Niji nhanh chóng chặn trước mặt hắn, triệu hồi một quả cầu lửa ở tay và đấm thẳng vào mặt của hắn, khiến Draco bay ra ngoài qua cửa sổ

-Bây giờ thì ngươi sẵn sàng nói cho ta rồi chứ?

Niji nhảy ra ngoài cửa sổ, vừa phẩy tay vừa nói.

-Đau thật đấy, đòn vừa rồi bất ngờ quá, không ngờ ngươi lại dám đánh ta.

Draco ngồi dậy và nói.

-Tại sao ta lại không đánh ngươi chứ? Mà cũng không quan trọng, hãy bắt đầu game của chúng ta thôi nào!

Niji nói một cách bình thản và tiến lại chỗ Draco.

-Rồi rồi, tùy ngươi đấy, dù sao, ngươi cũng không thể gây sát thương cho ta được mà.Cứ lao hết sức lên tấn công đi, khi nào chán thì bảo ta.

Nói rồi, Draco đứng im tại chỗ. Niji lao lên tấn công, anh tạo hai quả cầu lửa ở hai bàn tay rồi đấm Draco liên tục, Niji còn triệu hồi những chiếc cọc gỗ từ dưới đất lên và tất cả đều hướng vào Draco. Những tia lửa tóe lên trong không khí nhiều tưởng chưởng chừng như pháo hoa vậy, những chiếc cọc gỗ vẫn mọc lên ngày càng nhiều, bao vây xung quanh và lao vào đâm Draco. Thế nhưng tất cả các đòn tấn công của anh đều không có tác dụng, nó thậm chí không để lại trên người Draco một vết xước. Draco nhanh tay tóm lấy cổ Niji và siết thật mạnh. Cổ Niji đứt ra làm đôi, đầu của anh ta rơi xuống nền cỏ, máu phun ra liên tục từ cổ của anh ấy. Rồi Draco ném xác của Niji xuống đất và từ từ tiến lại gần Wakana- khi cô vừa chạy xuống đến nơi.

-Đòn vừa rồi khá đau đấy.

Âm thanh phát ra ngay khi có một bàn tay chạm vào vai phải của hắn, khi hắn ta quay ra đằng sau thì đã thấy Niji, còn nguyên vẹn, không có một vết thương và đấm thẳng vào mặt hắn với một quả cầu lửa trên tay khiến hắn bay xa mất một đoạn dài. Khi hắn quay ra thì cả hai đã biến mất rồi. Niji đã đưa cả anh và Wakana đến một bãi đất trống và cả hai trốn ở đó. Sau khi đặt cô bé xuống đất, anh ngồi phịch xuống và thở dài một tiếng.

-Tên này rắc rối thật, có vẻ hiện tại ta chưa thể đánh bại được hắn, có lẽ nên tìm cách đánh bật lớp vỏ của hắn đã.

Anh nói vu vơ một mình trong khi tiếp tục ngồi đó và gãi đầu giống như đang giải một bài toán khó vậy.

-Ai đó!

Niji bất chợt nhìn ra chiếc cột điện và nói.

-Ấy chà, rất xin lỗi vì đã làm phiền anh, nhưng mà tôi không có ý xấu đâu. Tôi chỉ là một nhân viên bình thường thôi.

Một cô gái trẻ bước ra từ sau cột điện.Cô có một mái tóc ngắn và xoăn, nó đem lại cảm giác khá bồng bềnh, giống như mây vậy, mặc bộ đồ công sở thông thường với chiếc váy chỉ che có phần tư đùi, kèm theo đó là đôi tất dài vượt quá đầu gối cùng đôi giày cao gót. Thế nhưng nổi bật nhất là cặp kính vuông màu đỏ cô đeo, chiếc kính lệch xuống khiến chiếc vành kính chia mắt cô làm hai nửa làm tăng vẻ dễ thương của cô gấp nhiều lần.

-Có vẻ đầy đủ hơn con nhóc này nhỉ.

Niji nhìn cô gái kia, nói và liếc thật nhanh về phía Wakana.

-Người ta vẫn đang ở tuổi phát triển mà, sao có thể nói vậy được chứ, Niji là đồ ngốc.

Wakana nói ngay sau khi hiểu câu nói của Niji, cô đỏ mặt, tỏ vẻ giận dỗi và quay đi hướng khác.

-Mà cô là ai và cô nấp ở đó làm gì vậy?

Niji quay sang hỏi cô gái lúc nãy và cô ấy đã biến mất từ lúc nào. Cách đấy một khoảng không xa, tại là một công ti vô cùng lớn mang tên Mugen corporation, nói một chút về công ty này, nó được thành lập hai mươi năm bởi một người đàn ông tên là Kousei Kagami, nơi đây chuyên nghiên cứu về lĩnh vực khoa học- kĩ thuật và đã phát triển hàng nghìn thiết bị bây giờ chúng ta đang sử dụng, sau thời gian hai mươi năm, bây giờ Mugen corporation đã trở thành một tập đoàn lớn mạnh, hay còn gọi là tập đoàn MC, và Kousei Kagami bây giờ là chủ tịch của nơi này, tại nơi này, cô gái tóc ngắn ban nãy lén lút đi vào trong. Có vẻ như cô đi bằng một con đường bí mật nào đó nên là trên suốt đường đi, cô không gặp một ai khác. Thế nhưng trên dọc hành lang cô đi, vang lên liên tục những tiếng đàn piano, cô càng bước đi, tiếng đàn càng vang lên rõ hơn. Đó là một giai điệu nhẹ nhàng, êm ái mà không kém phần lôi cuốn.

-Lại bài “Happy birthday to you” sao chủ tịch? Lần nào vào đây tôi cũng thấy ông đánh bài đó đấy

Cô gái bước đến gần người đàn ông đang đánh đàn và nói.

-Cô hay làm phiền đoạn hay của ta quá nhỉ Yoko Kaoru, cô là một nhân viên tuyệt vời, luôn làm theo lệnh bí mật của ta, nhưng làm phiền ta thế này là không được đâu nhé.

Kagami đứng dậy và nhìn vào thời gian đang tua ngược của chiếc lò nướng gần đó.

-Rồi rồi, ông thích thì đuổi tôi, cơ mà đại khái, tôi đem cho ông chút thông tin thú vị đấy.

-Hừm, cô hãy nói thể xem nào, ta sẽ nghe.

-Kẻ mà ông……

Cuộc nói chuyện của họ chìm sâu vào bóng tối, ngoài hai người họ ra, người ngoài có lẽ không biết họ đang nói về điều gì

-Ha Ha Ha Ha Ha…..

Bất ngờ Kagami cười lớn, tiếng cười của ông ta vang vọng khắp cả căn phòng. “Ping” tiếng lò nướng kêu lên như để ngăn tiếng cười của ông ta lại, nhưng có vẻ như chẳng có ích gì cả.

-Ha ha ha, tuyệt vời, quá tuyệt vời, hoàn hảo, nhân dịp này, cô có thể đánh giúp ta một bản nhạc chứ, Yoko-san?

Kagami vừa nói vừa lấy chiếc bánh từ trong lò nướng ra và trang trí cho nó, còn Kaoru thì đánh tiếp bản nhạc mà ông ta vừa đánh dở

-Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday dear…

Ông ta vừa hát vừa viết lên bánh dòng chữ “Niji” bằng sô cô la đen.

-Happy birthday to you…! À mà đã là sinh nhật thì phải có quà chứ. Phải không Yoko?

-Rồi. Rồi. Ông thích nhờ tôi làm gì thì nhanh lên đi. Nói nhiều quá đấy.

Kaoru vừa nói vừa từ tốn uống cốc trà mà cô vừa pha. Cùng lúc đó, Wakana và Niji vẫn ngồi nghỉ ngơi ở khu đất trống và mệt mỏi tìm cách đánh bại Draco.

-Em có vẻ bình thản nhỉ.

Niji vừa nói vừa nhìn vào Wakana đang chơi đùa với một chứ mèo con.

-Đây cũng là chuyện quan trọng chứ bộ, biết đâu bé mèo lại cho ta thông tin gì đó quan trọng thì sao, nhỉ bé nhỉ,nyaa…

Cô bé phồng má lại rồi tỏ vẻ giận rỗi, sau đó lại quay ra nịnh con mèo.

-Rồi rồi, được thế thì tốt quá

Niji thở dài và nằm luôn xuống đất.

-A, phải rồi, nếu làm thế một lần nữa có khi sẽ có cách.

Anh chàng hét lớn rồi bật dậy khiến cho cả Wakana lẫn chú mèo giật mình. Nói rồi, Niji lao ra chỗ cô bé, tiến sát mặt lại gần, mặt cô bé bất chợt đỏ lại và cô hỏi:

-Anh định làm gì vậy?

-Làm chuyện cần làm chứ còn gì nữa?

-Bây giờ chẳng phải quá sớm để làm chuyện như thế ư, mà ta đang ở một khu đất trống ngoài đường đó.

Mặt cô bé đỏ hơn lúc nãy, cô vừa nói vừa nhắm mắt lại nhưng không hề quay đi chỗ khác.

-Hả? Em nói gì vậy, anh chỉ định nắm tay em để gặp lại ba tinh linh hôm trước thôi mà.

Niji bất chợt ngồi thẳng dậy và nói

-Cái gì cơ, à không, ra là vậy, đúng là vậy mà nhỉ, ha ha…

Wakana vừa nói vừa cố cười gượng, gương mặt cô lúc này toát ra một vẻ ngại ngùng, xấu hổ vô cùng dễ thương.

-Nếu muốn nắm tay thì nói ngay từ đầu là được rồi, Niji đúng là đồ ngốc mà.

Cô bé chìa tay ra, đỏ mặt quay đi chỗ khác, cố để che đi sự xấu hổ của mình. Ngay lập tức Niji nắm lấy tay cô bé

-Hyy…

Wakana rên lên một tiếng vô cùng dễ thương và ngay lập tức sau đó Niji lại bất tỉnh như lần trước đó. Lần này, vẫn trong không gian đó, nhưng xuất hiện chỉ có LaFlamme, Niji nhìn khắp mọi nơi và ngoài Niji và LaFlamme ra thì chỉ còn lại một khoảng trắng bao trùm lên tất cả

-Hai người kia đâu rồi?

-Ngươi chỉ gặp được một tinh linh nếu ngươi có đủ ba điều kiện sau: ngươi chạm vào người của kẻ mang trong mình sức mạnh có thể liên lạc với tinh linh, ngươi muốn gặp mặt tinh linh đó, tinh linh đó cũng muốn gặp mặt ngươi. Trong trường hợp này, kẻ đó là con nhóc kia, ngươi muốn gặp ba bọn ta nhưng chỉ có mình ta muốn gặp ngươi nên thành như thế này.

-Nếu vậy chắc ông cũng đoán được tôi muốn gì rồi phải không?

-Cất công đến gặp ta như thế này, thứ ngươi muốn ắt phải là sức mạnh, nhưng rất tiếc là toàn bộ sức mạnh của ngươi bây giờ là những gì ta có thể cho ngươi, nếu như có thể thực thể hóa sức mạnh của ta ở thế giới của ngươi thì có lẽ sẽ mạnh hơn nhưng cơ thể của ngươi thì chưa thể kích hoạt được đâu.

-Chẹp! Vậy là vô vọng à.

-À mà còn một chuyện nữa.

-Gì vậy? ngươi có cách nào à?

-À không, chỉ là nếu ngươi đang nói chuyện với bọn ta mà con bé kia hôn ngươi thì ngươi sẽ trở ….

-Hả? Ý ông là sao

Niji chưa kịp nói hết thì thế giới tinh linh này đã mờ dần và tối đen như mực. Khi anh ta tỉnh dậy thì một lần nữa anh ta lại thấy Wakana đang hôn anh ta, thậm chí lần này nụ hôn còn sâu hơn lần trước. Anh chàng nhắm mắt lại và đợi đến khi cô bé xong thì ngồi dậy khiến cho cô bé giật mình.

-Không phải tôi cố làm trò gì trong lúc anh ngủ đâu nhé. Chỉ là em định… định… à đúng rồi, em thấy anh bất tỉnh lâu quá nên hô hấp nhân tạo xem anh có tỉnh lại không thôi.

Wakana vừa nói vừa lấy tay che mặt nhưng vẫn có thể nhìn thấy được đôi má cô bé đỏ ửng lên, giọng điệu cô bé thì ấp úng, ngại ngùng.

Em vừa mới có cái ý tưởng đó trong đầu phải không?

Niji nhìn Wakana và nói với vẻ đầy hoài nghi.

-Không có đâu, anh tưởng tượng rồi đấy, hay tại anh ngất lâu quá rồi.

-Đúng là em vừa nghĩ ra rồi. Mà hình như cũng chỉ có cách là hôn anh thì mới đem anh trở về được thì phải? Nên là vừa rồi em đã giúp anh đó.

-Vậy là từ giờ mỗi lần anh đi gặp tinh linh là em phải hôn anh để gọi anh dậy ư?

-Ừ, có vẻ là vậy.

-Thật tuyệ…. À không, ý em là, không còn cách nào khác rồi thì đành phải chấp nhận vậy.

Niji biết cô bé định nói gì nhưng anh cũng kệ và không nói gì.

-Và còn một chuyện nữa em chưa nói cho anh.

Wakana bất chợt nói chuyện một cách nghiêm túc.

-Lần trước khi chúng ta bước vào nhà của em, em đã cảm nhận được có quái vật ở đó nhưng em đã nghĩ là mình đã tưởng tượng nên là em đã mặc kệ, nhưng cuối cùng em vẫn nghĩ là nên nói với anh, và có vẻ như em chỉ cảm nhận được chúng ở một khoảng cách nhất định.

Sau khi nghe như vậy, Niji bán tín bán nghi nhưng vẫn quyết định im lặng.

-Cẩn thận Niji, hắn đang đến kìa, với tốc độ cao lắm.

Rầm” Draco rơi xuống bãi đất trống, tạo ra một khoảng đất bị sụp xuống, trên tay hắn vẫn còn cầm cả một cánh tay người đang rỉ máu, trên miệng hắn cũng có rất nhiều vết máu.

-Ngươi vừa đi đâu vậy Draco? Vết máu và cánh tay đó là ở đâu thế?

Niji lên tiếng hỏi.

-Đó là phần thừa trong bữa tối của ta đó.

Draco thản nhiên nhai nốt cánh tay rồi trả lời.

-Ngươi có sở thích quái dị thật đấy.

-Cũng chả phải ta thích đâu, bọn ta cần thịt người để nạp năng lượng mà, bọn ta không thể ăn đồ ăn của loài người được, tuy nước thì bình thường.

-Bọn ta? Bọn ta là bao gồm những ai.

-Đừng có đặt câu hỏi cho ta.

Draco hét lớn và đấm thật mạnh vào mặt của Niji khiến anh bay xa một đoạn và đập mạnh vào tường.

-Ta sẽ trả lời câu hỏi của ngươi nếu như ngươi đánh bại được ta, bây giờ thì đứng dậy đi. Trận đánh chưa kết thúc được đâu.

Draco tiến dần lên với đôi mắt đỏ rực đầy khát máu của một kẻ săn mồi. Niji giơ tay ra phía trước, lập tức hàng loạt dây leo mọc lên, trói chặt Draco lại, đến mức mà Draco không thể nào cử động được.

-Ngươi biết không, nguồn gốc sức mạnh của ta là chòm sao Thiên Long, là rồng đó.

Draco vừa nói, miệng hắn vừa tỏa ra một luồng khói xám, và miệng hắn chuyển dần sang màu đỏ. “Phừng” Draco nhả một quả cầu lửa vào chỗ dây leo, và toàn bộ đều bị cháy sạch.

-Còn trò gì không tung nốt ra đi.

Niji đứng im, tiếp tục suy nghĩ, dường như mọi đòn tấn công của anh không có hiệu lực đối với tên này. Niji nhanh chóng lao nhanh ra bế Wakana và bỏ chạy. Đến một con đường gần đấy, anh dừng chân lại và thả Wakana xuống. Dọc trên đường là các bộ phận của con người còn sót lại, những chiếc xe bị phá hoại nặng nề, những căn nhà bị đốt cháy.

-Chẳng lẽ lại tiếp tục bỏ chạy, không, không thể nào chạy mãi được, vậy chỉ có cách thực thế hóa sức mạnh của tinh linh thôi, nhưng cơ thể mình làm sao chịu được. Khốn thật, phải có cách nào chứ.

Các suy nghĩ ập luôn đầu Niji liên tục nhưng không có cái nào trong số đó là có ích cả.

-Có vẻ anh đang gặp rắc rối nhỉ, Niji.

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, là cô gái lúc trước.

-Lần trước chưa kịp giới thiệu, tôi là Yoko Kaoru, và tôi đến đây để đem cho anh một món quà từ một con người vĩ đại.

Cô vừa nói vừa mở chiếc vali cô đang cầm trên tay ra, bên trong đó là một chiếc rìu và một chiếc vòng tay. Kaoru đeo chiếc vòng cho Niji và đưa anh chiếc rìu.

-Chiếc rìu này có thể giúp anh thực thể hóa sức mạnh của LaFlamme còn chiếc vòng sẽ giúp ngươi thu gọi và triệu hồ vuc khí bất cứ khi nào cần.

-Vậy là có thể đánh tên quái vật kia rồi sao?

-Tôi cũng chả biết được.

Niji đặt cây rìu dựng đứng lên, nó là một cây rìu chiến, có chiều cao xấp xỉ bằng Niji, cán rìu màu đen và trên đỉnh đầu của cán có một mũi nhọn chĩa ra giống như một cây thương vậy, rìu có hai lưỡi, chúng đều mang một màu đỏ tươi ở mép và bạc lấp lánh ở phần trong.

-Cẩn thận Niji.

Wakana bất ngờ hét lên và ngay sau đó, Draco lại rơi từ trên trời xuống đúng vào trước mặt Niji.

-Đến rồi hả Draco, lần này ta sẽ đánh bại ngươi.

-Đấy là câu của ta mới phải chứ.

Draco nói rồi nhanh chóng lao vào Niji, Niji vung chiếc rìu thành hình vòng cung và trúng vào hắn, khiến cho tay của hắn ta bị đứt lìa ra.

-Không… Không thể nào.

Draco nhìn cánh tay của mình nằm trong vũng máu ở dưới đất với vẻ mặt hốt hoảng và lập tức bỏ chạy. Lần này Niji chiếm lợi thế hơn hẳn đã lao lên và chém thẳng vào chân của Draco và không cho hắn chạy.

-Bây giờ ngươi đã sẵn sàng để trả lời câu hỏi của ta chưa? Tốt hơn ngươi nên trả lời, lúc đó có lẽ ta sẽ tha mạng cho ngươi.

Niji vừa nói vừa lấy rìu kề sát cổ Draco

-Bọn ta là những người đã nhiễm Stavirus vào người để có thể lấy được thứ sức mạnh này.

Draco hoảng sợ bò lùi lại và trả lời.

-Vậy ai là kẻ đứng sau, chỉ đạo cho các ngươi?

Niji tiếp tục hỏi. Draco ậm ừ không muốn trả lời, và ngay khi Draco mở miệng ra thì đầu hắn ta rơi xuống và hắn ta ngừng thở ngay tức khắc.

-Không thể nào, không có thứ gì có thể tấn công nhanh vậy, vô lý, ta không thấy thứ gì chuyển động cả.

Niji vừa nói vừa nhìn xung quanh. Cách chỗ đó một khoảng rất xa, một người với chiếc áo choàng đỏ trên mình nở một nụ cười nham hiểm

-Draco, ngươi rất mạnh nhưng ngươi đã quá chủ quan và hèn hạ nên ta đành phải giết chết ngươi thôi.

Kẻ đó tự nói một mình như vậy.

-Mà không quan trọng, quan trọng là cậu đã hạ được kẻ đó rồi, Niji-kun.

Kaoru lên tiếng.

-Bây giờ hai người có thể vui lòng đi cùng tôi được không, ông chủ tôi có chuyện cần nói với hai người.

-Ông chủ của cô là kẻ đã cho ta chiếc rìu hả?

-Phải

-Thú vị lắm, vậy ta sẽ đi gặp hắn ta.

 

Hết chương 1 : Cầu vồng và cô gái nhỏ

 

0

Related Posts

5 Comments

  • Love Lan Posted at September 17, 2017 at 10:57 am

    Quá hay

  • Hong Phuong Nguyen Posted at September 17, 2017 at 11:46 am

    Quá ý nghĩa

  • truc Posted at September 18, 2017 at 5:26 am

    Quá đỉnh

  • Hung Posted at September 18, 2017 at 8:00 am

    Quá được

  • Le Ciel Posted at October 16, 2017 at 6:16 am

    Nên xem lại bạn nhé! Có lẽ những gì mình nói sẽ gây bất đồng nhưng bạn có quyền nghe hoặc không nghe, còn mình thì có quyền nhận xét!

    Mở đầu chương là cả một bức tường? Đấy là một lỗi không đáng có! Thường thì khi viết phần mở đầu để dẫn dắt người đọc đến với câu chuyện mà mình muốn kể thì các tác giả sẽ cố gắng gây hứng thú bằng các đoạn ngắn. Hoặc ít nhất thì nó cũng là điểm nhấn chính cho cả truyện. Ví dụ như: “Tôi đã chết và giờ tôi đang đứng sừng sững ở một nơi gọi là Đồi Câm Lặng”, chỉ với một dòng đó cũng đủ để khiến người đọc phải tiếp tục đọc.

    Thế nhưng, bạn lại quá dài dòng ở phần đầu cùng với giọng văn lủng củng, các chi tiết được nhắc đến theo kiểu gượng ép và lối dẫn dắt mất tự nhiên thành ra bạn đã thất bại trong việc tạp cảm hứng cho người đọc.

    Nên cố gắng hơn bạn nhé!

Leave a Reply

Site Menu