#174 Kẻ Nào Đã Viết Nên Số Phận?

0

Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Trân

Giới thiệu : “Tôi đang ở đâu thế này?” – tôi tự đặt câu hỏi cho chính bản thân mình và ngước lên nhìn bầu trời xanh kia. Chà, những đám mây trôi thật thong dòng biết mấy. Phải chi, tôi có thể như chúng tự do tự tại thì hay biết bao! Có lúc tản mạn, lúc lại gắn kết. Nhưng, khoảnh khắc ấy, thật ngắn ngủi, chưa đi đâu xa thì đã hóa hư không rồi. Dù có ngắn ngủi, nhưng tôi vẫn muốn cuộc đời tôi như những đám mây trắng thuần kia. Và vì như thế, tôi có thể mãi là một đứa trẻ 5 tuổi. Trẻ con à? Chắc bạn gọi nó là “thời hoàng kim của cuộc đời”, nhưng đối với tôi nó lại là một dãy bi kịch dài đăng đẳng. Mười năm bị bạo hành gia đình, tôi vẫn nhớ.
Tôi sắp chết rồi à ? Khi tôi đã hoàn toàn mất đi ý thức, giờ chỉ còn lại một màu u tối quen thuộc. Tôi biết, con người tôi không thuộc về thứ ánh sáng đẹp đẽ kia, mà thuộc về thứ u tối diễm lệ này. Cũng như tôi không thể nào là Mạn Đà La(1) u mỹ chốn Tam Đồ(2), mà tôi luôn mang đến xui xẻo, luôn cô độc như Mạn Châu Sa(3) ở Hoàng Tuyền(4). Nhưng không kẻ nào cảm thấy đáng thương cho đóa Mạn Châu Sa đấy cả, mọi người đều bảo Mạn Châu Sa là phân ly, đau khổ… Là thứ không đáng được tồn tại.
Và có vẻ như tôi sắp đi đến Hoàng Tuyền, nhưng rồi có một giọng nói bên tai tôi, nó kéo tôi ra khỏi mảnh u tối kia. Một giọng nói quen thuộc, “Là ai thế? Giọng quen lắm, nhưng mà mình không nhớ đó là ai ?”
.
.
.
Chương I : Cuộc sống bình thường, có được không ?
Mỹ Quyên là một nhân viên ngân hàng và lúc nào cô cũng cười cười nói nói vui vẻ với khách hàng. Nhưng đâu ai biết được rằng, Mỹ Quyên là con người sống nội tâm, một người khó bộc lộ cảm xúc ra ngoài và chỉ dùng chiếc mặt nạ cười để đương đầu với cuộc sống. Vui cô cười, bình thường Mỹ Quyên cũng cười và cười cả khi đau khổ quay quanh cô. Dù thế, Mỹ Quyên chỉ muốn một cuộc sống bình thường nên cô mới “dùng giả dối để đổi lấy cuộc sống bình thường.”, cô tự nhủ với bản thân mình, vì cô vốn sinh ra trong một gia đình đầy dối trá.
Ngày 25 tháng 4, năm 2016, Mỹ Quyên đang làm việc tại ngân hàng Đông Á. Với khuôn mặt tươi cười vui vẻ, cô đang nói chuyện với khách hang, thì bỗng nhiên một tiếng súng nổ vang trời phát ra, đằng sau là những tiếng thét hoảng loạn của mọi người làm cả ngân hàng cứ như rung chuyển. Một tên bịt mặt cằm súng hét to :
– Im lặng ! Đứa nào báo cảnh sát tao bắng chết ! Đứa nào la tao cũng bắn ! – Chỉ vào khách hàng của Mỹ Quyên – Bọn bây giơ tay lên và ngồi vào một chỗ ! Nhanh lên ! Đứa nào không nghe lời, tao giết !
Dứt lời, tên cướp hung bạo phát một phát súng lên trên cao. Ai nấy đều hoảng loạn và lo sợ, nhưng có ai đó không sợ cái chết lẫn trong đám người đang run rẩy ấy. Khuôn mặt của Mỹ Quyên bình thản đến mức lạ lùng, ánh mắt sắc lạnh của cô khiến tên cướp mới vừa hét lúc nãy tay run rẫy. Nhưng hắn là cướp mà, bới thế, kẻ cướp kia chỉa súng vào Mỹ Quyên và nói lớn :
– Mày ! Vào bên trong lấy tiền ra cho tao.
– Được thôi.
– Hả ? Vẻ mặt của mày như thế là sao ? Nhanh đi vào trong lấy tiền cho tao ngay !
Tên cướp thảy ra một cái bao màu xám, Mỹ Quyên lặng lẽ lấy cái bao mà tên cướp đưa cho cô và vào trong lấy tiền. Cô có thể không làm, nhưng cô biết phải làm theo lời hắn, nếu không cả tính mạng của cô và khách hàng đều gặp nguy hiểm, nhưng đối với con người này thì tính mạng nhẹ như một hạt cát này của mình đã xem, cô đã xem như mất từ lâu rồi. Thứ cô muốn chính là sự an toàn là khách hàng. Đôi tay dài và thô không khác gì con trai của cô từ tốn lấy từng cây vàng và từng xấp tiền bỏ vào bao vải, sau khi đầy, Mỹ Quyên mang cái bao đầy ấp tiền và vàng đó ra và bảo :
– Anh ăn cướp, tôi gôm xong rồi, anh có thể đi và hãy để yên cho khách hàng của tôi.
– Ô hay! Mày nói chuyện như thế với ông à? Mày có biết thứ trên tay ông đang cầm là gì không? Mày có tin là…
Tên cướp hung hãn ấy dự định chĩa súng một phát vào cô, nhưng liền bị một tên khác ngăn:
– Này, chúng ta chỉ cần tiền và thoát khỏi đây một cách an toàn thôi, đừng chấp dứt với bọn này!
Tên cướp nghe bạn nói thì dự định dừng lại, sau đó liếc cô. Nhưng cô không sợ. Cuộc sống này có điều gì có thể khiến cô sợ nữa, khi suốt hai mươi năm bị bạo lực gia đình ?
Bỗng từ xa vọng tới những tiếng còi xe cảnh sát. A! Cảnh sát tới rồi! Mọi người bắt đầu hỗn loạn lên, mong muốn cảnh sát mau tới để có thể cầu xin một sự cứu rỗi. Tên cướp bực bội bắn chỉ thiên vài cái, miệng hâm he:
– Im lặng, đứa nào nhúc nhích, tao bắn!
Mọi người lại sợ sệt thu mình lại. Cảnh sát ngày một đến gần. Bỗng một em bé chừng sáu, bảy tuổi chạy ra ngoài phía cửa, vụt khỏi tầm tay mẹ nó. Nó không hề biết nguy hiểm là gì, nó đã đánh rơi viên bi mà sáng nay mẹ nó mua cho nó. Nó chạy đến và nhặt lấy. Nhưng liệu tên cướp có hiểu được. Hắn giơ súng lên định bắn vì cứ nghĩ rằng nó định chạy thoát. Mẹ nó hốt hoảng, cuống lên vì rối rắm, định xông ra cứu con nhưng lại bị người khác ngăn cản. Mỹ Quyên la lên:
– Ông dừng lại ngay! Nó chỉ là một đứa trẻ!
– Mày im ngay! – hắn quát
Tức thì, hắn đưa tay bóp còi. Một tiếng súng nổ lên khắp căn phòng kính. Viên đạn bay đến hướng đứa bé ngây thơ ấy. Nó đang bay đến từ từ… từ từ…
– Cẩn thận!
Giọng một cô gái phát lên và chạy ra cứu cậu bé ấy.
Không gian hỗn loạn, tiếng thét vang lên hết mọi nơi.
Cô gái ấy, đã ngã xuống vì cứu cậu bé, trên người vết máu loang ra ướt đẫm cả chiếc áo màu trắng. Có lẽ cô ấy đã chết.
Hai tên cướp bắt đầu hoảng, một tên mắng:
– Mày làm cái gì thế? Chết người rồi! Chạy mau đi!
Nói rồi, cả đồng bọn cùng nhau chạy đi, trước khi đi còn cố gắng bắn chỉ thiên thêm vài cái để đe dọa.
Cô gái ấy vẫn nằm đó,trên sàn, nhuộm đỏ cả một vùng…
Cô gái ấy là Mỹ Quyên…
Cô chết rồi! Cô biết đời người ai cũng chết, nhưng lại không ngờ mình lại chết sớm thế này, khi hoài bão và ước mơ của cô vẫn chưa thực hiện được.Mọi người nhìn cô với một khuôn mặt hoản hốt và ánh mắt tiếc thương, còn mẹ của cậu bé đang dùng tay che mắt con mình lại, có lẽ bà không muốn cậu con trai 5 tuổi của mình thấy những hình ảnh đáng sợ kia. Cảnh sát đến, nhưng bọn cướp đã chạy thoát. Sau ngày hôm nay, có lẽ ai nấy sẽ về nhà có một ngày nghỉ vui vẻ, nhưng chỉ riêng một người là không thể, ông trời đã cướp đi cuộc sống của Mỹ Quyên. Trước giờ Mỹ Quyên chưa bao giờ nghĩ cô sẽ chết như thế này, mà trong đầu cô lúc nào cũng là những ngày tháng sống với cha mẹ cô. Mỹ Quyên lúc nào cũng nghĩ “Rồi có một ngày, họ cũng sẽ giết mình.” Trong một bài báo 10 năm trước, có một tin đã làm chấn động cả cộng đồng người Việt và quốc tế, “Bạo hành con mình trong 10 năm, khi bị phát hiện liền đốt nhà” – trang đầu tờ báo đó ghi. Đứa trẻ trong bài viết đó chính là Mỹ Quyên, trong vụ hỏa hoạn ấy, cô may mắn được cứu sống, nhưng có một vết bỏng lớn ở lưng. Nhưng dù gì đó cũng chỉ là chuyện cũ của quá khứ bi thương, và giờ nó đã không còn tồn tại rồi, bởi vì người mang cái quá khứ đó đã mất đi rồi. “Vĩnh biệt !”
.
.
.
“Mày dậy đi ! Ngủ như chết ! Nếu được thì mày chết quách đi cho rồi !” – một tiếng quát lớn.
Mỹ Quyên từ từ mở đôi mắt mà trong một thời gian dài đã nhắm nghiền. Đầu đau và tai đã bị ù từ lúc nào mà cô không hay biết. Cô gái ở độ tuổi trăng tròn ấy, đôi mắt có vẻ hơi bối rối khi nhìn thấy những cảnh vật trước mắt mình. Đây là, căn nhà lá rách nát lúc cô còn sống chung với cha mẹ, là nơi những ký ức đau buồn, nó ám ảnh Mỹ Quyên và cô ước cả đời này không bao giờ quay trở lại nơi đó. Hình ảnh người mẹ ngồi nhăm nhi điếu thuốc lá, tay phê phẩy con dao mà mỗi ngày bà chặt từng miếng thịt lợn ra chợ bán và đó cũng chính là thứ suýt lây đi mạng sống của cô; hình ảnh ông cha già gật gù bên bàn thuốc phiện, chân vác lên đùi là những thứ mà cô không muốn thấy nhất. Có lẽ, cô đang mơ, mơ một ác mộng kinh hoàng nhất của cuộc đời này, một giất mơ về tuổi thơ đầy bi kịch của cô. Nhưng rồi, cái tiếng quen thuộc đó, nó lại vang lên một lần nữa, cố biết đó không còn là mơ nữa rồi :
– Con khốn, còn không mau dậy nữa hả ! Mày chết quách rồi à ? Vậy cũng tốt, tao đỡ tốn cơm nuôi mày.
Mỹ Quyên mở tròn đôi mắt đã nhắm từ lâu của mình nhìn người đàn ông với điều thuốc ngặm trong miệng trước mắt mình. Ông ta phà một khói thuốc vào mắt Mỹ Quyên, cô nhắm chặc mắt lại và ho vì bị sặc khói thuốc “Khụt… khụt…” Ông ta câu mày lại nhìn cô và quát :
– Mày ho cài gì hả ? – ông ta bốp miệng Mỹ Quyên.
– Là ác mộng… là ác mộng… không thể nào như vậy được… – Mỹ Quyên lảm nhảm với khuôn mặt thất thần và bàn tay rung lẫy bẫy.
– Hả ? Mày nói nhảm cái gì thế hả ? Con khốn ! – ông ta nắm lấy cổ áo của Mỹ quyên.
Tay Mỹ Quyên nắm chặc lại, cô cư xử như lúc trước khi vụ hỏa hoạn đấy xảy ra :
– Thưa cha, không có gì ạ…
– Thế sao ?
– Vâng ạ…
Ông ta buôn cổ áo của cô ra, cố gái ở độ tuổi trăng tròn này đáng ra là phải có cuộc sống tốt hơn thế này. Thật đáng thương. Mỹ Quyên bước ra khỏi giương, vừa mới mở cửa ra, hình ảnh đáng sở đó hiện lên trước mắt cô, đó là người mẹ đang cằm con dạo chặt từng miếng thịt lợn, tiếng dao đó làm Mỹ Quyên kinh hãi. Tay cô một lần nữa lại run lên vì sợ hãi, sợ cái hình bóng đó cha đánh cô, còn mẹ thì ngồi đó nhìn với một đôi mắt hứng thú. Mỹ Quyên cắm lấy môi và cho đến khi nó chảy máu mà cô không hay biết gì. Máu trên môi cô chảy xuống làm bẩn cả bộ quẩn áo lúc nảy. Rồi cô lại hốt hoảng, luống cuống lau máu trên mặt và che vết máu trên áo để 2 người kia không thấy, rồi Mỹ Quyên đi thay đồ. Sau khi thay quần áo xong, cô soi gương, bóng hình của một cô gái xinh đẹp ở độ tuổi trăng tròn hiện ra trong gương, với bộ đồ học sinh quần xanh đậm và chiếc áo trắng cùng một phần của quốc kỳ, mái tóc dài được chải chuốt gọn gàng và buộc đuôi ngựa lên, không cầu kỳ thước tha nhưng những bạn nữ khác trong lớp, Mỹ Quyên là một con người giản dị và có nhiều người để ý nhất. Sau đó, Mỹ Quyên lễ phép chào hai người họ và đi học, cô đi bộ và Mỹ Quyên không dám mở lời xin người đàn ông đang phê thuốc kia đưa đi học, cô sợ lại một lần nữa bị đánh đập như một con thú trước kia.
Trên con đường đến trường, Mỹ Quyên vừa đi vừa suy nghĩ chuyện gì đang xảy ra với mình. Cô nghỉ “Không lẽ mình đã sống lại quá khứ như trong tiểu thuyết của Bảo Châu ?” rồi lại trầm tư tiếp tục suy nghĩ. Chốc sau, Mỹ Quyên đã đến trường, cô còn nhớ lớp học của mình đúng thế, đó là lớp 9/1 ! Trong lớp đó, bạn cô, ai cũng bảo “Con nhỏ Mỹ Quyên là đồ lập dị đó bà biết không.”, “Thế sao? Cậu ta ngồi sau tui đó, lúc nào cũng nhìn khư khư giáo viên, còn kiểm tra thì không chỉ bài ai hết ấy.”, “Bà biết cài gì chưa ? Ba con Mỹ Quyên lớp mình hút ma túy đó, còn mẹ nó là bà bán thịt heo ngoài chợ.”,… nhưng lời nói đó, Mỹ Quyên không để ý, một cô gái vô tâm hay khiên cường. Và hôm nay là ngày khai trường, không ai muốn ngồi gần Mỹ Quyên cả nhưng đối với cô như thế là bình thường. Vì Mỹ Quyên vốn sinh ra là dành cho cô độc rồi, không có bạn cô vẫn có thể sống bình thường được cũng vì thế học sinh toàn trường gọi Mỹ Quyên là “thần cô độc”. Một cô gái bất hạnh.
Dưới sân trường, thầy hiệu trưởng đã đọc thư của thủ tướng gửi cho các em học sinh nhân ngày khai trường xong và sau đó, thầy mời Mỹ Quyên lên bục phát biểu thay cho học sinh khối 9 cũng như toàn trường, vì cô là người suất sắc nhất trường THCS Nguyễn Phi Khanh. Mỹ Quyên bước ra khổi chỗ ngồi, tiến lên bục với tay không, cô không chuẩn bị gì cho phần phát biểu của mình cả, chỉ vì cô đã quên nó ở nhà. Không phải bỏ quên, mà là bị cha cô sau một lần uống say về xé nát hết chúng. Mỹ Quyên đứng trên bục, miệng hướng về phía mi–trô, cô nói mà không dấp một chữ nào, không nhìn thứ gì trên bụt cả và Mỹ Quyên chỉ nhìn những người ở dưới kia. Đó là phong cách của một người lãnh đạo, dáng vẻ đấy thật tao nhã. Sau phần phát biểu, cô bước ra khỏi bục và khum người chào tất cả. Mọi người đếu rất ngạc nhiên vì hành động đó của Mỹ Quyên và họ vỗ tay vô cùng lớn. Nhưng đồng thời sắc mặt Mỹ Quyên thay đổi trong tiệng vỗ tay rầm rộ đó “Chết, 13 năm trước mình lên phát biểu đâu có cúi người chào như thế đâu. Lại bị liệu cái tác phong nơi làm việc nửa rồi, chết tiệt không!” – với khuôn mặt gượng cười, cô nghỉ. Cùng lúc đó, từ trên tầng 2 của trường, trước phòng thiết bị, có một ánh nhìn đang chăm chú nhìn cô học trò kia rồi lại nói :
– Ở trường nông thôn như thế này có học sinh tốt thế cơ à. Cô bé tên gì thế ? – người đàn ông cỡ chừng hai mươi mấy ba mươi quay sang hỏi người kế bên mình.
– Chắc thầy mới chuyển trường về nên không biết, cô bé là Triệu Ngô Mỹ Quyên, nó học rất giỏi nhưng… gia đình lại không được tốt cho lắm, nghe người ta nói ngày nào cũng nghe tiếng quát mắng trong nhà nó. – người đàn ông đứng kế bên trả lời.
– Thế à… cô bé học lớp nào?
– 9/1,

.
.
.
Trong tiếng vỗ tay không ngớt, Mỹ Quyên vẫn với khuôn mặt như liệt cơ, từ tốn tiến về chỗ ngồi của mình một cách tạo nhã, nhìn như thế đâu ai biết cô là con của một bà già bán thịt lợn ở ngoài chợ. Đã đến chỗ ngồi của mình, Mỹ Quyên ngồi xuống ghế và im lặng lắng nghe lời phát biểu kế tiếp của một giáo viên cô hằng ngưỡng mộ, dù thế, cô vẫn không để nó lộ ra vẻ mặt của mình. Nhưng người lên phát biểu không phải là thầy Tuấn mà Mỹ Quyên ngưỡng mộ, mà là một thầy giáo mới chuyển trường đến phát biểu. Người đó là Nguyễn Thanh Hùng, 13 năm trước ông ta là người thầy có ít ký ức nhất trong đầu Mỹ Quyên, dáng người cao cao gầy gầy cùng khuôn mặt đẹp không tùy vết và một nụ cười đốn tim bọn con gái, thầy Hùng được xem là “nam thần” của mấy đứa bạn cùng khói của Mỹ Quyên. Ông ta đứng trên chiếc bụt mà Mỹ Quyên vừa mới rời chân khỏi đấy, mà nói :
– Chào các em, có lẻ các em không biết thầy là ai, nên thầy cũng xin giới thiệu luôn, thầy là Nguyễn Thanh Hùng giáo viên dạy bộ môn hóa học lớp 8 và 9 của trường…
Nghe đến đây, Mỹ Quyên vẫn bình tĩnh vì cô biết chuyện này thế nào cũng xảy ra, còn những người bạn trong lớp của cô thì bàn tán về cậu nói cảu thầy Hùng cùng cách ứng xử của Mỹ Quyên lúc nãy. Cô tiếp tục lắng nghe lời của con người kia. “Đúng thật là một bài diễn thuyết dài dòng nhưng lúc trước, lại còn nói ngọng nữa chứ. Mà thầy Hùng cũng chẳng thay đổi gì trong ấn tựng của mình, vẫn là cái dáng người ốm và gầy đó cùng khuôn mặt đẹp trai trong mắt mấy đứa lớp khác ra thì giọng nói ngọng của ổng khiến mình tức điên. Cài gì mà ‘mấy em lên bản đừng có quậy’, ‘quậy’ là cái gì tôi đâu có biết ! Thầy giáo mà nói ngọng thì dạy học trò ai mà hiểu được ? Nhớ lại cũng thấy ghét ổng ghê. Mà không biết hồi đó ổng dạy sao năm lớp 9 được mười phẩy, còn đi thi học sinh giỏi thì được nhất tỉnh. Thôi bỏ qua cái tội ngọng cho ông Hùng đi, nếu bỏ qua như thế có thể bảo ông ta là hoàn hảo.” – Mỹ Quyên nghĩ và tự nói với bản thân mình về những ngày con học thầy Hùng ở ghế nhà trường. Và bài phát biểu của thầy Nguyễn Thanh Hùng đã hết, mọi người vỗ tay, trong đó có cả Mỹ Quyên. Nhưng có một điều đế giờ cô mới nghĩ “Đúng ra theo chạy chương trình hôm trước là thầy Tuấn sẽ phát biểu mà, sao lại đưa ông nói ngọng này lên phát biểu chứ? Nhưng từ đầu đến giờ thật sự mình không thấy thầy Tuấn đâu cả. A ! Nhớ rồi ! Hôm nay, thầy Tuấn phải vào bệnh viện với vợ của mình, vì cô đột nhiên bị tai biến.”
Buổi lễ khai giảng kết thúc trong dáng vẻ trang nghiêm của mọi người chào quốc kỳ và di ảnh của Hồ chủ tịch. Nhưng chỉ trong vòng 5 phút sau khi bế mạc buổi lễ thì đã không còn bóng học sinh nào người những đứa được phân công dẹp ghế sau buổi lễ. Hiện giờ, Mỹ Quyên đang trong phòng của thầy hiệu trưởng, cô tựa lưng vào chiếc ghê quen thuộc mà khi nào đến phòng hiểu trưởng Mỹ Quyên cũng ngồi. Chờ đợi thầy hiệu trưởng là một điều cô cực ghét, trong thời gian rảnh rỏi đó, Mỹ Quyên ngồi ngây ngắn trên chiếc ghế, quá rảnh rổi nên cô ngâm :

“Cái văn:

Nhân nghĩa chi cử, yếu tại an dân,
Điếu phạt chi sư, mạc tiên khử bạo.
Duy ngã Đại Việt chi quốc,
Thực vi văn hiến chi bang.
Sơn xuyên chi phong vực ký thù,
Nam bắc chi phong tục diệc dị.
Tự Triệu Đinh Lý Trần chi triệu tạo ngã quốc,
Dữ Hán Đường Tống Nguyên nhi các đế nhất phương.
Tuy cường nhược thì hữu bất đồng,
Nhi hào kiệt thế vị thường phạp.

Cố Lưu Cung tham công dĩ thủ bại,
Nhi Triệu Tiết hiếu đại dĩ xúc vong.
Toa Đô ký cầm ư Hàm Tử quan,
Ô Mã hựu ế ư Bạch Đằng hải.
Kê chư vãng cổ,
Quyết hữu minh trưng.”

“Từng nghe :

Việc nhân nghĩa cố ở yên dân
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có.

Cho nên:
Lưu Cung tham công nên thất bại,
Triệu Tiết thích lớn phải tiêu vong,
Cửa Hàm tử bắt sống Toa Đô
Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã
Việc xưa xem xét,
Chứng cớ còn ghi.”

Thứ Mỹ Quyên đang ngâm là “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi được xem là bài tuyên ngôn độc lập thứ hai của dân tộc Việt Nam. Dù sao thì trong trường này vẫn có người gọi cô là “Mọt lịch sử” vì kiến thức lịch sử của cô còn sâu hơn cả giáo viên dạy bộ môn, bởi thế có nhiều kẻ ganh tị với cô và cố gắng dìm Mỹ Quyên trước mặt các giáo viên. Ngẫm lại thì từ trung học thì Mỹ Quyên luôn là kẻ đứng nhất trường, nhưng thể lực cô thì không tốt, vì cô có bậc phụ mẫu “yêu thương” cô hết mức. Tiếng mở cửa vang lên, thầy hiệu trưởng bước vào, thầy ấy nhìn cô và cười.
– Chào con, con đợi thầy có lâu không ? Vì thầy có chút việc nói với giáo viên chủ nhiệm của con nên mới đến trễ, cho thầy xin lỗi.
– Dạ, không sao đâu ạ. Mà thưa thầy hiệu trưởng, thầy gọi em đến đấy có việc gì không ?
– Thầy gọi con đến đây đề bàn về việc học phí của con. Vẫn như năm trước, con được phòng giáo dục tài trợ học phí nên con về nói với ba mẹ là không cần phải đóng tiền học.
– Vâng. Thế không còn gì nữa, em có thể về chưa ạ ?
– À… ừ con về được rồi đấy.
Kết thúc câu nói đó, Mỹ Quyên đứng dậy và bước ra khỏi phòng hiệu trưởng. Vửa mời bước ra thì cô đã dụng mặt thầy “nói ngọng” rồi, Mỹ Quyên lễ phép chào ông ta, thầy Hùng cũng chào lại cô. Ông ta vào trong đó nói gì đấy với thầy hiệu trưởng, nhưng Mỹ Quyên không để ý, vì cô không muốn biết việc của người thầy kia. Thở dài một tiếng, Mỹ Quyên rời khỏi sân trường, nhưng lúc nào cô cũng cuối mặt xuống đất. Nhưng vì thế mà Mỹ Quyên vô tình đụng phải một người. Kẻ đó nói :
– Cái gì vậy má ! Đi dụng vào người ta rồi biết không ?
– What? bê-đê à ?
– Bê-đê cái đầu bà đấy! Tui đây chuẩn mem 100 % nhé !
– Hihi… – Mỹ Quyên cười.
– Hả? Cười cái gì thế ? Ê mà… bà là Mỹ Quyên phải không ?
– Ừ.
Con người lúc nảy bắt tay Mỹ Quyên cười và nói :
– Tui là fan của bà đó “Thần cô độc”.
– Ông là ai ? Chúng ta quen nhau à ? – Mỹ Quyên cố gắng nhớ xem mười bốn năm trước mình có đứa bạn bê-đê nào không.
– Buồn quá, hu hu hu… học chung lớp mà không biết tên, biết mặt luôn. Giận bà rồi. – Người đó quay mặt đi, tay che miệng.
– Ế… ế…
– Vì “thần cô độc” đã cầu xin nên tui sẽ chơi với bà. – Mỹ Quyên không biết nói gì trong tình cảnh này luôn, cô nghỉ “Phải chi lúc đó mình không cúi người chào thì đã không có chuyện phiền phúc này xảy ra.” Còn cậu bạn kia thì tiếp tục nói – Tui là Trần Gia Huân, học chung lớp với bà và là người luôn đứng sau bà khi mỗi học kỳ kết thúc.
Mỹ Quyên không biết nói gì, chỉ biết im lặng đứng đó nghe bài “ráp” của bạn mới kia, giờ cô mới chợt nhớ ra 13 năm trước Mỹ Quyên cũng có một thằng bạn thân, “Đúng rồi, 13 năm trước có một thằng tự dưng lại làm quen với mình xong rồi ngồi la mình với nó là bạn thân. Không lẽ thằng phiền phức đó chính là con bê-đê này.” Mỹ Quyên nhìn Gia Huân cười bảo :
– Cậu là con sâu phiền phức hạng 2 đó à ?
– Chà ! “Thần cô độc” đặt biệt hiệu cho tui kìa! Về nhà phải đổi tên facebook thành “con sâu phiền phức hạng 2” thôi.
“Thằng này bị ảo tưởng nặng à ?” – Mỹ Quyên nhìn con người đang mừng rỡ sáng cả hai mắt kia nghỉ. Rồi cô lại cười, cười chế giễu, nhưng Mỹ Quyên không biết mình đang chế giễu cậu bạn kia hay tự chế giễu chính bản thân mình đi học 12 năm mà không có được một người bạn. Cô ngẩn mặt lên nhìn Gia Huân rồi nói :
– Ừ, là bạn thân ! – Từ câu nói đó, Mỹ Quyên đã quyết định thay đổi cuộc đời trung học của mình.
– “Bạn thân”? Á ! “thần cô độc” muốn làm bạn thân với mình kìa, hạnh phúc quá đi. – Cậu bạn Gia Huân kia la hét và uốn éo.
– Thôi đi, tôi phải về nhà, chào cậu.
– Hả ? Cho tôi đi theo với, tôi muốn biết nhà của “thánh lịch sử”.
– Không được ! – Mỹ Quyên nói với một vẻ kiên quyết, chỉ vì cô không muốn kẻ khác biết gia đình cô tồi tệ đến cỡ nào.
– Tại sao không ?
Mỹ Quyên không trả lời, quay lưng và bước đi ra khỏi cổng trường. Còn cậu trai khi thì đứng đấy, lát sau, có một người đang ông trung niên lại hỏi cậu :
– Con trai…
– Ba, cậu ta bị đánh. – con người lúc nảy đã biến mất, Gia Huân nói với một vẻ trầm tư.
– Sao con biết ?
– Trên tay cậu ta có vết thương, nhưng cậu ta che giấu rất kỹ nên không ai để ý cả. Mà ba ơi, con muốn ăn kem, ba dẫn con đi ăn kem được hông? – cái vẻ gay đó đã trở lại trên con người của Trần Gia Huân.
– Haizz… thiệt không biết đứa con này đang nghĩ gì. Được rồi, ba đi lấy xe, lát hai cha con mình đi ăn kem.
– Yeahhhhhhhhhhhh! Ba là nhất.
Có vẻ như cậu Gia Huân này được ưu ái hơn Mỹ Quyên, vì cậu có một người cha tốt, con Mỹ Quyên mỗi khi ai nhắc đến cha thì cô luôn im lặng. Có lần, đề bài tập làm văn là “Hãy viết về người cha của em.” Mỹ Quyên đã viết về cha cô nhưng khi đó là lúc cô 5 tuổi, đúng thế, người cha mà lúc Mỹ Quyên 5 tuổi rất yêu thương cô, khi cô đòi ăn kem thì cha cô liền mua về cho Mỹ Quyên, nhưng khi ông nội cô mất thì cha cô hoàn toàn thay đổi; từ một người bố chuẩn mực của xã hội, ông trở thành người cha mà xã hội phê phán, ruồng bỏ. Những ký ức tốt đẹp về người cha của Mỹ Quyên, ký ức năm 5 tuỗi vẫn còn động mãi trong cô.
.
.
.
Mỹ Quyên đã về đến nhà, cô lại một lần nữa bắt đầu run sợ. Bước chân vào nhà, cô chào hỏi họ lễ phép và đi tắm, họ không nói gì, Mỹ Quyên thở phào nhẹ nhỏm. Nhưng khi đang tắm, Mỹ Quyên nghe được tiếng của bôn họ cải nhau. Nào là “Ông biết ông tiêu hết bao nhiêu tiền rồi không ?”, “Hả ? Bà nói cái gì ? Có tin tôi đánh bà nửa không hả?”,… tiếng cải vả của hai người họ làm Mỹ Quyên sợ, cô sợ khi bước ra khỏi phòng tắm thì sẽ bị họ đánh để trút giận. Mỹ Quyên sợ phải chịu cơn đau đó, nó cứ như từng thanh kiếm đâm thẳng vào tay cô, lưng cô… ngực và chân, kể cả mặt. Nhiều lúc đi học có thầy cô hỏi sao “Mặt em lại bằm tím thế này ?” Mỹ Quyên chỉ trả lời là do té xe đạp, cô không dám nó là bậc sinh thành kia hành hạ cô dã mang đến thế nào. Có nhiều lúc cô nghỉ “ Mình có phải là con ruột của họ không ?” rồi lại úp mặt vào đùi khóc.
Mỹ Quyên bước ra khỏi phòng tắm, cô nhìn bậc phụ mẫu trước mắt mình với một đôi mắt sợ hãi. Ông ta nhìn cô xong rồi nhíu mi lại, đánh mạnh vào mặt cô và quát :
– Mày nhìn cái gì hả con khốn ?
Cô không trả lời, im lặng rồi kẻ liếc nhìn mẹ cô, bà ta nói :
– Con gái, con không sao chứ? Để mẹ, khiến con hết đau nhé! – Bà ta cười và dùng con dao chặt thịt lơn rạch lên tay Mỹ Quyên.
– Au…
– Đau à con gái ? – Bà ta cố tình rạch mạnh hơn nữa lên tay trái của Mỹ Quyên.
Mỹ Quyên không nói gì cả, cô im lặng, cố biết, nều có nói cũng như “nước đổ đầu vịt mà thôi”. Nên cố chỉ biết im lặng mà cho bọn họ hành hạ, kẻ thì đánh, người thì rạch, Mỹ Quyên phải sống đáng thương như thế 12 năm à ? Một cô gái bất hạnh.
Cuộc tra tấn kết thúc trong nụ cười thỏa mãn của hai bọn họ cùng những vết thương trên người và chấn động tâm lý của Mỹ Quyên. Cô lẳng lặng bước vào phòng, sơ cứu và băng bó vết thương. Mỹ Quyên lảm nhảm :
– Ngay mai đi học, sẽ bị tên phiền phức kia phát hiện mất.
Sau khi băng bó xong, cố ngồi vào bàn học và chuẩn bị bài cho buổi học đầu tiên năm lớp 9. Khẽ mỉm cười, Mỹ Quyên lật cuốn sách hóa ra, những thứ trong đó mặc dù cô đã học rồi nhưng qua 13 năm nó lại quá mới mẻ với cô, nói chung giờ Mỹ Quyên đã là một nhân viên ngân hàng mất căng bản môn hóa học 9. Cô hoàn toàn không nhớ cái gì hết, nào là hóa trị, nguyên tử khối,… Mỹ Quyên chả nhớ được thứ gì. Khuôn mặt gượng cười Mỹ Quyên, lảm nhảm :
– Sao hồi đó mình học mười phẩy hóa được nhỉ ? Chắc tại do ông Hùng nâng điểm… mà khoan đã mình có học thêm ổng đâu mà nâng cái gì. Hình như hồi đó mình nhớ là bài kiểm nào cũng mười hết nên chắc không phải ổng nâng điểm đâu. Xin lỗi ông Hùng, tui nghĩ oan cho ông rồi.
Rồi cô lại cười một mình, đọc từng bài lý thuyết, xem từng bài tập và Mỹ Quyên ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết. Hai bàn tay vẫn còn cầm trang sách, khuông mặt của thiếu nữ ở tuổi trằng tròn này đẹp diễm lệ dù cho có những vết bằm do bị đánh lúc nảy cũng không xóa đi nét đẹp đó được. Và bây giờ, hình bóng của “thần cô độc” đã biến mất rồi, chỉ còn lại bóng ành tiều tụy của một nạn nhân bạo lực gia đình bên ánh đèn điện chớp tắt. Khuông mặt lúc ngủ của Mỹ Quyên cứ như một đứa bé, đúng rồi, vì cô lúc này cũng muốn sống một cuộc sống khi mình còn 5 tuổi mà.
Trong cơn mơ, Mỹ Quyên thầy được những ngày tháng đẹp bên cha của cô. Đó là lúc cô được 5 tuổi, cũng chính là ngày mừng sinh nhật tròn 5 tuổi của Mỹ Quyên.
“Mỹ Quyên, xem cha và mẹ có mua gì cho con này.” – người đàn ông đó xoa đầu Mỹ Quyên và bảo.
“Qua ! Là một con gấu bông bựa.” – Mỹ Quyên chạy lại chỗ con gấu bông to hơn cô.
“Mỹ Quyên, con biết hôn nay là ngày gì không ?” – người phụ nữ đó nở một nụ cười và hỏi Mỹ Quyên.
“Con không biết… gấu bông ơi… chị thương cưng.” – Cô ông chú gấu và không để ý cha và mẹ mình.
“Hôm nay là sinh nhật con đấy ! Ten tèn… là bánh sinh nhật của con đó.” – cha và mẹ của Mỹ Quyên đều đồng thanh nói và đưa cái bánh sinh nhật ra trước mặt Mỹ Quyên, lúc đó là 19h00’.
Hôm đó, Mỹ Quyên rất hạnh phúc, cô cười đùa vui vẻ bên gia đính mình mà đâu ngơ… chỉ một tháng sau cô đã trở thành nạn nhân của bạo lực gia đình. Cha cô sử dụng ma túy đá, mẹ cô từ một người bán thịt lơn chân chất đã trở thành một con ma cờ bạc và bán những thứ thịt tẩm hóa chất độc hại. Vì ông ta chơi thuốc khiến mẹ cô tuyệt vọng nên hai người họ đều thay đổi, chỉ vì ma túy và cơ bạc mà một gia đình hạnh phúc tan vỡ và khiến con của họ trở thành nạn nhân của bạo lực gia đình.
Nhưng rồi, giất mơ đẹp đó kết thúc và cô phải trờ lại với thực tại tàn nhẫn, Mỹ Quyên ước gì cô có thể sống mãi trong giấc mơ. Mỹ Quyên từ từ mở đôi mắt một mí của mình ra nhìn chiếc đồng hồ trên bàn “05:00”, cô bất giác ngồi thẳng lưng dậy, cô giơ hai tay lên, vươn người chào buổi sáng. Mỹ Quyên rời khỏi ghế, đi dánh răng và vệ sinh cá nhân để chuẩn bị cho buổi học đầu tiên năm lớp 9 lần thứ 2 trong đời cô. Thật may, hôm nay ông ta không có ở nhà, còn người bán thịt kia thì đã ra chợ rồi, chỉ có mình Mỹ Quyên ở trong căn nhà rách nát đó. Cô khoác lên mình bộ quần áo học sinh và đi đến trường, Mỹ Quyên làm nhảm :
– Hôm này là thứ 2, có chào cờ, sinh hoạt chủ nhiệm, hóa, sử, anh. Ngĩa là mình có thể gặp được thầy Tuấn rồi, chết, hôm nay có tiết chủ nhiệm, thế nào thầy Tuấn cũng hỏi về cái mặt mình thôi!
Mỹ Quyên gải đầu và loai hoai không biết làm gì, cô nghĩ ra một cách đó chính là nói dối rằng cô đã bị xe đụng. Mỹ Quyên nở nụ cười tự mãn “Mình quá hay, quá thông minh ha… ha… ha….”. Cô vừa bước ra đến phòng khách, một hình ảnh ập vào mắt cô.
– Cái gì thế này ? Một chiếc xe đạp điện kìa.
Mỹ Quyên lại gần và sờ vào chiếc xe đạp điện đó, rồi cô phát hiện một mảnh giấy, có chữ trên đấy. Là nét chữ xiu dẹo của con người nghiện hút chích kia.
“Con khốn, đó là chiếc xe của chú ba mày cho mày đó, ráng mà giữ gìn cẩn thận không thôi tao đem nó đi bán đó ! Biết không hả ?”
Mỹ Quyên đã khóc, trong bức thư đó cô thấy được hình ảnh của người cha mà Mỹ Quyên kính yêu, người cha tốt nhất thế giới, người cha năm 5 tuổi. Sau đó, cô hôn lên chiếc xe và để cặp da lên đó, nói :
– Xe-san từ nay tôi với bạn sẽ là bạn đồng hành trên xa lộ, cùng nhau cố gắng nhé.
Mở cái cửa sắt nặng và rích vì đã bị sét, một tiếng “Két !” vang lên, âm thanh đó nghe thật rích tai. Ánh sáng mặt trời ngày đầu thu chiếu rội vào căn nhà tàn tạ kia, Mỹ Quyên dẫn xe ra, đóng cửa lại, khóa cửa và cô ngồi lên xe đến trường với một gương mặt tràng đầy sức sống. Chiếc xe đạp điện cùng Mỹ Quyên bon bon đến trường THCS Nguyễn Phi Khanh, cô lại nghỉ “Hình như… trong ký ức 13 năm trước chú ba đâu có tặng cho mình chiếc đạp điện nào. Không lẽ… vì mình khum người chào mà thay đổi thế này sao ? Yosh ! Tôi sẽ thay đổi cuộc sống đáng nguyền rủa này, bắt đầu lên kế hoạch thôi !”
Đã đến cổng trường, Mỹ Quyên xuống xe, gở mũ bảo hiểm và dẫn xe vào nhà giữ xe của trường, khi đi qua chú bảo vệ, cô không quên chào chú ấy. Mỹ Quyến lấy cặp của mình trong rổ xe ra và lên lớp, theo như sơ đồ của trường thì lớp 9/1 nằm ở dãy C tầng 2 lớp thứ nhất và cô bắt đầu leo cầu thang. Vì trong thời gian đi câu thang quá rảnh rôi nên Mỹ Quyên đã làm nhảm đếm từng bật thang. “Chà… có tổng cộng… đến tận 48 nấc thang à.” Cô châm chú nhìn sơ đồ lớp mà dụng phải một người đàn ông lúc nào không hay. Cô bảo :
– Xin lỗi !
– Thầy “hông” sao, đồ của em “dớt hớt dồi”* này. – Người đàn ông đó khum người xuống nhặt phụ Mỹ Quyên.
“What ! Sao lại là ông thầy nói ngọng này, hung thần, đúng là hung thần, xiu xẻo đến rồi… cầu trời cho con chảy qua ngày hôm nay trong yên bình.” – Mỹ Quyên nghĩ.
– Dạ, em không sao.
– Nè, Mỹ Quyên mặt của em bị sao thế ? – Thầy Hùng nhìn khuôn mặt bằm tím của Mỹ Quyên.
– Dạ… hôm nay em chạy xe đạp điện đến trường, vì không chạy thạo lắm nên đã bị té xe. – Mỹ Quyên nói dối mà không dấp một chữ nào, cả ánh mắt của cô cũng chẳng hề nao núng, điều đó khiến thầy Hùng phải tin vào lời nó đó.
– Thế sao, “quậy” lần sau nhớ chạy xe cẩn thận nhé.
– Dạ !
– “Quậy” thì “hổng” có việc “dì” nửa, em mau “dào” lớp đi.
– Dạ !
Mỹ Quyên quay lưng đì về phía phòng học của mình, còn thầy Hùng thì tiến về phòng thiết bị của ông ấy. Vừa đi cô vừa suy nghĩ “Ông thầy đó sao mà tốt với mình thế, không lẻ cũng như 13 năm trước ‘Mỹ Quyên em đi thi học sinh giỏi hóa há, thầy dạy em.’ Định dùng sắc đẹp trung niên của ông để dụ dỗ tôi à ? Mơ đi nhe, tôi không phải là con Mỹ Quyên dễ bị dụ như 13 năm trước đâu nhé !” Mỹ Quyên đã đến cửa lớp học, cô bước vào lớp, ngồi và chỗ của mình đã được sắp từ trước và đợi tiếng trống trường vang lên thì họ sẽ đi xuống sân trường. Rồi đột nhiên, có một người vỗ mạnh vào vai của cô, cũng chính là vết thương của Mỹ Quyên, cô nhăng mặt nhìn con người đó :
– Lại là ông à, ông là tên phiền phức, đừng có đeo theo tôi !
– Giận bà luôn ! Bạn thân mà vậy đó ! Mà, nè… nè… mặt bà bị sao dậy ?
– Bị té xe đạp điện.
– Quà ! Xe đạp điện luôn, bữa nào chở tui đi uống trà sữa đi.
– Không có tiền.
– Không có tiền cũng không sao, tui bao bà.
– Không rảnh. – tiếng trống vang lên – thôi tôi phải đi xuống dưới dự lễ chào cờ, tạm biệt.
Mỹ Quyên đứng dậy và cầm theo cuống sổ ghi chép đi xuống sân cờ, còn Gia Huẫn thì nhìn cô với một ánh mắt ngỡ ngàng, sau đó lại cười mỉm một cái và gọi :
– Mỹ Quyên ! Bà chờ tui với. – Lật đật chạy theo.
Mỹ Quyên không trả lời và tiếp tục đi, cậu ta lại bảo :
– Mỹ Quyên, sao bà không đi đường này ? Đi qua bên đó chi cho mắc công ?
– Tôi đi đâu đó là chuyện của tôi, ông không cần quan tâm đến ! – Mỹ Quyên vẫn tiếp tục đi theo ý của mình, cô đi ngang qua phòng thiết bị, khẽ lướt nhìn vào bên trong, Mỹ Quyên thấy ông thầy “nói ngọng” đang miệt mài sửa máy tính, cô biết đó là nghề tay trái của ông.
– Mỹ Quyên ! Đợi tui ! Bà đi nhanh quá đó. – Gia Huân chạy theo bóng người của Mỹ Quyên.
– Sao ông lại theo tôi, không đi đường ông chỉ à ? – Mỹ Quyền nhìn lại phía sau mình.
Rồi đột nhiền, Gia Huân đứng trước phòng thiết bị mà gọi to :
– Thầy ơi ! Mỹ Quyên tìm !
– Ông… ông… nói cái gì thế ? – Mỹ Quyên trợn tròn hai mắt nhìn cậu bạn đang cười tươi vì trò đùa của mình.
Trong phòng thiết bị bước ra, ông ta nhìn Mỹ Quyên rồi lại bảo :
– Em tìm thầy có “diệc dì hông” ?
– Dạ… không có gì đâu ạ. Chỉ tại Gia Huân nó đùa thôi. – Cô chợt nhìn lại thì Gia Huân kia đã chạy mất “Đ.m” – Tâm của Mỹ Quyên bảo.
– Hả ? Đâu có ai ngoài em ở đây. – thầy Hùng gãi đầu, nhìn xung quanh.
– Dạ… dạ… – Mỹ Quyên lúng túng.
– Em có “dì” cần thầy “dúp” à ? Không sao, cứ nói ra đi. – ông ta nở một nụ cười tỏa nắng, nụ cười đấy lộ cả nguyên hàm răng trắng và đều như răng giả, cũng chính nó là thứ đốn đổ tim bao học sinh nữ trường THCS Nguyễn Phi Khanh.
– Em xin lỗi thầy ạ !
Sau câu nói đó, Mỹ Quyên quay lưng và chạy đi, còn thầy Hùng thì chỉ biết nhìn cô với một vẻ mặt không biết gì. Mỹ Quyên đã đến sân lễ, cô thở dốc, còn Gia Huân thì nhìn cô cười khúc khích, cô câu mày nhìn cậu ta, bảo :
– Ông đùa như thế không tốt chút nào nhé !
– Thôi nào… thôi nào… mới chọc chút đã giận rồi sao ?
– Không nói chuyện với ông nữa ! – cô quay lưng tiếng về chồng ghế.
– Bố cũng không thèm nói chuyện nữa. Lêu lêu ! Đồ bà già.
– Hả ? Ông vừa mới nói gì đó ? – khuôn mặt gượng cười đáng sợ của Mỹ Quyền nhìn Gia Huân, cùng chiếc ghế giơ cao lên.
– Tui… tui… không có nói cái gì hết đó. – Gia Huân sợ lúng túng lùi ra xa.
– Vậy à. – Mỹ Quyên thay đồi 180 độ, cô gái luôn im lặng, sống kép kín đã quay lại.
– Ừ… – Gia Huân gật đầu lia lịa.
Mỹ Quyên đặt chiếc ghế lúc nãy xuống đất và ngồi lên đó, còn Gia Huần thì bắt một cái ghế kế bên cô. Cậu ta nhìn phía xa và gọi :
– Nghị gái, lại đây ngồi nè gái. – Gia Huân phẩy tay gọi cậu bạn kia, cậu bạn tên Nghị nhìn thấy và bắt ghế ngồi phía sau Gia Huân.
Không biết tại sao Gia Huân lại gọi cậu bạn nam kia là “gái”, Mỹ Quyền nhíu mi nhìn cậu ta. Rồi cậu bạn mập mạp kia ngồi sau lưng Gia Huân bảo :
– Nè… Gia Huân cậu dám…
Gia Huân vội che miệng của cậu bạn Nghị lại “Suỵt” một tiếng, nhíu mi và lắc đầu. Nghị hiểu ý của Gia Huân nên cậu ta cũng không nói nữa. Còn Mỹ Quyên thì ngồi im không nói gì, cô còn tưởng sẽ có được thêm một người bạn ngoài tên phiền phức. “Thật sự mình mãi như lời truyền tụng của họ luôn là ‘thần cô độc’.” – Mỹ Quyên gực mặt xuống, sau đó, tiếng thử míc-trô vang lên :
– Alo… 1, 2, 3, 4… 1, 2, 3, 4…
Và buổi lễ bắt đầu, thầy tổng phụ trách và thầy hiệu trưởng sinh hoạt, còn học sinh thì ghi chép những gì mà hai người thầy kia vừa nói. Đang lúc buổi lễ diễn ra, thì Gia Huân chọt chọt lưng của Mỹ Quyên và bảo :
– Bà co ngón giữa và ngón út lại, ba ngón kia thẳng. – vẻ mặt đắt ý.
Mỹ Quyên làm như lời của Gia Huân.
– Qua ! Bà làm được luôn hả, tui làm không có được như thế. – Gia Huân nhìn Mỹ Quyên với một ánh mắt kinh ngạc và cố làm như cô nhưng không được.
– Đừng có nói chuyện nữa. Không thôi một hồi bị thầy hiệu trưởng bắt lên bây giờ.
– Biết rồi… biết rồi… – Gia Huân quay lại ngồi ngay ngắn và tiếp tục ghi chép.
Buổi chào cờ kết thúc, Mỹ Quyên đem ghế lại chồng vào chồng ghế, cô đi lên lớp và chuẩn bị cho tiết sinh hoạt chủ nhiệm kế tiếp. Chỗ ngồi đã được sắp từ trước, còn ban cán sự lớp thì hôm nay mới bầu. Mỹ Quyên ngồi trang nghiêm trên ghế và tay đặt lên bàn, cô là học sinh gương mẫu, nên sẽ không ít người không ưa cô, nhưng Mỹ Quyên để ngoài tai những lời đó vì cô tự ví chính mình là “vua Gia Long – Nguyễn Ánh”(5) và cũng chính những kẻ đó không gọi Mỹ Quyên là “thần cô độc” mà gọi cô là “quỷ độc cô”. Trong lúc chờ đợi thầy Tuấn đến, Mỹ Quyên đã úp mặt lên bàn và ngủ. Cô lại mơ, mơ thầy cái cảnh căn nhà rách nát đó cháy.
“Cha ! Mẹ ! Hai người làm gì thế ? Mau dập lửa đi ! Sao lại… đốt nhà ?” – cô gái thành niên nhìn hai người trước mặt mình mà nói. Chỉ đến lúc đó thì có một tiếng “Nè, Mỹ Quyên, bà ngủ đó hả ? Mới thấy nghe.” Cô nàng đang ngủ kia cáo gắt :
– Im đi ! Đồ phiền phức ! Ông có biết ông phiền lắm không hả ? Đồ hạng hai bê-đê nhiều chuyên. – Mỹ Quyên vẫn còn úp mặt lên bàn và nhắm mắt.
– Mỹ Quyên… thầy bảo tui gọi bà dậy…
– Cái gì ? – Cô bật dậy, nhìn lên bụt giảng.
– Mỹ Quyên, có vẻ như hơm qua em mệt lắm đúng hông ?
– Dạ… dạ… Hôm qua em ngủ muộn, vì phải phụ gia đình, nên… – Mỹ Quyên lúng túng.
Mỹ Quyên không muốn thầy Tuấn biết được hôm qua cô lại bị hai người kia đánh. Vì chuyện đó vô cùng phiền phức và rắc rối. Mỹ Quyên là người thích cuộc sống bình thường và sự yên tĩnh. Cô không muốn ai thay đổi cuộc sống đó, mặc dù cứ vài ngày lại bị lôi ra đánh để chút giận, người con gái này, tính cam chịu trong cô rất cao. 13 năm trước, Mỹ Quyên có nghe một lời đồn về thầy Thanh Hùng, “Ông biết chuyện gì không, mấy đứa học thêm thầy Hùng, nó nói là nhà ổng toàn đồ chơi trẻ con, nhưng không có bóng dáng của con nít ở đó, mấy nó bảo là ổng nuôi… nuôi thứ gì nhỉ… Ủa, tui đang nói gì thế ?” – một người bạn của Mỹ Quyên nói cho Gia Huân nghe. “Mà nghe đồn, ba ông với thầy Hùng thân lắm phải hông Gia Huân, có gì ông về hỏi ba mình chuyện… chuyện gì ấy nhỉ ?” – một người nữa nói với Gia Huân. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ? Nhà thầy Hùng có những bí mật gì ?
“Nguyễn Thanh Hùng, ông thầy bí ẩn nhất, không có hứng thứ tìm hiểu nhiều về chuyện đời tư, nhưng nghe đồn ông ta độc thân, 38 tuổi mà độc thân à, hư cấu quá.” – Trích trong một cuốn sổ mà Mỹ Quyên ghi về những nhận xét của mình với giáo viên.

0

Related Posts

Leave a Reply

Site Menu