#56 Sabata Saga- Warriors Of Worlds

1+

Tác giả: Lê Hồng Ân

Giới thiệu: “ Với trải nghiệm, tư tưởng, cái nhìn ở những vị trí khác nhau, mỗi người sẽ có 1 thế giới riêng biệt, không ai giống ai cả, thế nên nảy sinh mâu thuẫn và bất đồng quan điểm là điều tất yếu.” – Aurarius

Tại quốc gia england với bối cảnh thời thời trung cổ chiến tranh hỗn độn, không chỉ phe phái con người, mà cả những quái vật, chủng tộc khác nhau cũng chia phe phái đối đầu nhau, khiến chiến tranh dường như sẽ không có hồi kết.

Câu chuyện theo bước 1 cậu bé bị tỉnh lại tại 1 nơi xa lạ, kèm theo đó là 1 giấc mơ khó hiểu. Không may bị quái vật bắt và bị thương nặng, khiến cậu bị mất tất cả trí nhớ cũng như những kiến thức vốn có của bản thân. sống trong thế giới đầy chiến tranh loạn lạc, ma thuật và quái vật, cậu phải làm gì để sinh tồn tại nơi này, nơi mà kẻ thù không chỉ có quái vật, đồng thời tìm hiểu ra được những uẩn khuất và ký ức của mình? Không có 1 câu trả lời chắc chắn nào mà cậu có thể biết được ngoài việc phải tiếp tục tiến về phía trước đề tìm ra sự thật.

 

 

 CHAP 1:  Fancy Dream, Strange Reality

— Tại chiến trường phía bắc england—

MỌI NGƯỜI,TIN LÊN!!!” “OOOOOOOOH!”  quang cảnh này, bầu không khí này, và cả những người hiện diện trước khung cảnh này,dưới mặt đất là vài knight (kỵ sĩ) – với bộ giáp bạc đạng cưỡi trên những chiến mã với thanh kiếm bên hông, chiến thương và chiếc khiên trên tay cùng những kỵ binh khác theo sau mình, trên trời gồm những drag knight(kỵ sĩ rồng) đang cưỡi những wyvern dũng mãnh cùng chiếc thương trong tay với những khác phía sau. đối đầu với họ là những quái vật, từ những con to lớn nhất như những mãnh thú chimera, cho đến những quái vật nhỏ con hơn như goblin không hề nao nùng tiến tới tấn công mà không bận tâm phía trước kẻ địch thế nào. tiếng đao kiếm, tiếng chém giết, tiếng gào thét nơi chiến trường, nó vẫn như vậy, không hề thay đổi.

 

HOLY LIGHT!” 1 tiếng hét lớn phát ra từ phía sau đoàn quân tiên phong-quân hậu phương, nơi mà những pháp sư và xạ thủ hỗ trợ quân tiên phong từ xa. giữa những pháp sư, 1 cô gái trẻ với khuôn mặt chưa đến 18 với mái tóc trắng dài, gương mặt xinh xắn có chút bối rối, mặc chiếc áo choàng trùm đầu dài màu trắng. điều khiến cô khác biệt ngoài khuôn mặt dễ thương ra thì cô có đôi tai nhọn không giống con người. như 1 priest (tu sĩ), cô ấy đang tấn công quân địch từ xa bằng ma thuật ánh sáng thần thánh mạnh nhất của mình từ phía hậu phương tạo thành tia sáng trắng to lớn cây khiến những kẻ địch liên tục gục ngã.

 

hah, nói v chiến đấu trên bu tri thì sao có th vng mt 1 sky pirate (không tặc) như ta được,*rút khu revolver* let’s rock!” ở phía trên cao là 1 griffon đang được cưỡi bởi 1 xạ thủ tuấn tú độ 20, dáng người cao ráo với mái tóc đỏ và bộ đồ đen dài tay, cùng với sự tự tin trên gương mặt đang cười của mình, anh ta liên tục bắn và thay đạn nhanh thoăn thoắt với khẩu súng flintlock pistol ngắn trong tay đã bắn những phát súng chuẩn xác xuyên qua từng kẻ thù dù lớn hay nhỏ. không giống những người xung quanh, anh ta mang trên đầu cặp sừng nhọn đen và có cặp nanh nhọn không giống người, thế nhưng nó lại khiến anh trông nổi bật hơn thảy.

 

ln này chúng còn đông hơn trước nữa đội trưởng, trn chiến này e rng s khó kết thúc 1 sm 1 chiều đây!” 1 knight đang cưỡi chiến mã bên cạnh 1 chàng  ở vị trí trung tâm đội quân đang báo cáo lại cho người được gọi là đội trưởng ấy tình hình trận chiến.

 

nếu đã như thế *xung khi nga* tôi cũng phi lên tiên phong thôi!“đáp lại vị knight đó, anh ta rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, đeo chiếc khiên lên tay với quyết tâm ngùn ngụt, 1 vầng sáng tỏa ra từ anh bao bọc lấy quanh mình khiến anh ta từ 1 knight với bộ giáp bạc thành 1 knight tóc vàng trong bộ giáp lấp lánh ánh hoàng kim.

 

kh-khoan đã đội trưởng, xin hãy dừng bước!!!” anh chảng knight đó đã kêu lên ngăn đội trưởng knight lại, thế nhưng vị đội trưởng với dáng người cao lớn ấy đã không chần chừ nhảy thẳng lên không và đáp xuống ngay nơi giao tranh giữa 2 bên!

 

tới đây nào!” anh ta tiến thẳng vào lòng địch không khác thiêu thân lao vào lửa là mấy .

ĐỘI TRUUUUUƯỞNG!!!” những người lính khác hốt hoảng.

anh hai!“cả nữ priest ở phía sau tiền tuyến cũng bối rối không kém.

li na ri…” anh chàng sky pirate cũng chẳng thể nói gì hơn ngoài việc tiếp tục nạp đạn cho súng mà tiếp tục.

 

trận chiến diễn khá lâu (chắc tầm nửa ngày), tuy phe địch quái đông thế mạnh, thế nhưng những knight và lính đều không có thương vong, họ chỉ bị thương nhẹ đến vừa phải hoặc trang bị trầy xước đến hỏng nhẹ. nó sẽ rất tuyệt nếu như đội trưởng của họ trở về trong oai hùng, nhưng đáng tiếc người đội trưởng của họ trang bị và giáp trụ hỏng gần như không thể tệ hơn được nữa- kiếm gãy, khiên nát, giáp vỡ vụn, và là người tàn tạ nhất (dù không bị thương) trong số những người lính và kỵ sĩ.

 

 

—tại lâu đài camelot—

 

 

tht tt khi mọi người đều tr v bình an, đồng thi ta rt biết ơn các vị đã ra sc bo v thành lu và thn dân của vương quốc!” tiếng nói ấy được cất lên bởi 1 người cao quý nhất của vương quốc này đang ngồi trên ngai vàng trước những người lính và kỵ sĩ đang cúi đầu – vua hiệp sĩ arthur.

 

ngài quá li ri, chúng tôi ch làm nghĩa v ca mình thôi, nhờ ân đức ca ngài và s giúp đỡ ca những người lính tài tình, nhng knight anh dũng, những pháp sư tài giỏi mà chúng thn mi có thể vượt qua trn chiến này. và hết thy là… *giọng hơi khựng li* nh có s dn dt của đội trưởng…” knight đã cùng vị đội trưởng liều lĩnh chỉ huy mọi người đang cúi đầu trước đức vua đáp, song có vẻ anh ta cũng không hài lòng lắm với tình trạng hiện tại của đội trưởng.

 

cũng khó mà trách được khi nhìn vào 1 phát là thấy anh ta quá lạc loài nhất mọi người khi mà tôi trông giống người lính thất trận trở về dù rằng kết quả không như vậy.

 

cậu cũng đã làm rt tốt, ta tuyên đương nỗ lc ca cu, tuy nhiên vì li ích ca bn thân mong cu hãy cn trọng hơn.” đức vua vừa tuyên dương và vừa nhắc nhở trước kết quả của anh.

 

đa tạ b h, thn xin ghi nh điều này và khc phc vào ln sau!” chàng knight dũng cảm vâng phục đáp.

 

 

—5 phút sau—

 

 

tôi s ghi nh và khc phc vào ln tới… chú đã nhai đi nhai lại câu này bao nhiêu ln ri hả tên đần!” anh bạn sky pirate trách cứ chàng knight đó.

 

xin li, ch là c thy trn chiến căng thẳng như thế t không th nào ngồi yên đứng nhìn được. t không có bin h gì cho s thiếu trách nhim ca mình c” anh chàng knight bày tỏ sự hối lỗi của mình, song câu nói của anh bị ngắt giữa chừng.

 

chú xin li bng li tôi nghe riết ngán rồi đấy, làm bằng hành động giùm cái đi!!!” cậu ta lại cằn nhằn tiếp.

 

2… 2 anh làm ơn đừng cãi nhau na!” cô gái priest bất bình đi ra can ngăn cuộc nói chuyện của 2 chàng trai.

 

không phi cãi nhau đâu, chỉ là anh đang nghe lời khuyên ca cu y thôi.” chàng knight khảng khái đáp lại cô gái trẻ.

 

nhưng… nhưng mà chng phải trước đó chúng ta sẽ nhất trí là anh không nên đột ngt xông ra tin tuyến ngay giữa lúc giao tranh như thế ch!” cô nàng priest bức xúc nói với anh chàng knight kia, có vẻ như

 

*cười khì* để imouto ca mình lo phát ốm đến thế thì cậu đúng là baka onii chan đấy ~.” anh chàng sky pirate chăm chọc bộ đôi anh em họ – .

 

phi rồi, anh là người bị thương tích nhiều nht ngày hôm nay nữa, anh nên đi nghỉ

th lỗi nhưng có việc bn nên anh xin phép.” anh chàng knight vội vã rời đi trước khi cô gái priest nói xong.

 

rt cuộc đầu cu không cha gì hết ngoài cơ thôi hả đồ b tht!” mới đi chưa đến 1 phút thì anh chàng knight lại gặp 1 knight khác đang nói xối xả với cậu – 1 knight với dáng người nhỏ con hơn và khuôn mặt trẻ trung dễ nhìn như 1 “chàng trai dễ thương” nhưng không hề hiền, cùng với mái tóc vàng được cột lên.

 

xin lỗi đã khiến anh khó chu sir mordred, nhưng thật s lúc y do bất đắc dĩ-

đừng cãi lý cùn vi tôi na, cu tái phm 1 lỗi như vậy quá nhiu ln cứ như cố tình thế là sao ch?!” anh chàng knight lại bị đồng nghiệp của mình giáo huấn – cùng chủ đề dù khác người (thấy mà tội).

 

*th dài* dù gì cậu đã làm rt tt trong cuc vin chinh kì này, nên tôi cũng có li khe-
tôi biết tôi rất đáng trách trong vụ lần này, nhưng xin thứ li tôi có chút vic bn nên xin phép!

này khoàn đã, tôi còn chưa nói chuyện xong-” và chàng knight rời đi trước khi người đồng nghiệp của cậu có thể nói xong, có lẽ lần gặp mặt tiếp theo của họ sẽ không êm đềm đây…

 

và rồi anh chàng knight ấy đã cưỡi ngựa rời thành mặc cho bộ dạng giáp chẳng nguyên vẹn của mình và đi về 1 dinh thự lớn khá xa. anh ta vội vàng đưa ngựa về chuồng.

 

 

—dinh thự golden—

 

 

heh, boss v sm thế, không phi mới ngày hôm qua là ngày anh đi viễn chinh sao, mà sao trông anh tàn t thế?!” 1 cậu thanh niên độ gần 17 với mái tóc nâu dài cột ra sau cùng với khuôn mặt trẻ trung và nụ cười đầy năng động, điều khiến cậu trông khá nổi bật rằng là với dáng người không hề to lớn của mình, cậu có thể vác theo sau cái xác của 1 con gấu to cỡ 3 mét như không.

 

đừng bn tâm, mi th n c! xem ra cậu cũng đã tìm được nguyên liu tt cho ba ti ri nh, làm tt lm.” chàng knight điềm đạm nói cậu thanh niên.

 

*gãi đầu* anh nói quá ri, vi 1 game hunter (th săn thú) thì cái này bình thường thôi mà, cũng nh theo anh tôi mới được.” cậu thanh niên cười bẽn lẽn trước lời khen của chàng knight.

 

cu khiêm tn quá ri, có 1 apprentice knight (k sĩ học nghề) như cậu tôi cũng cm thy t hào na là, hãy c gng tiếp tc phát huy nhé!” chàng knight bình luận trước người cậu apprentice knight đầy nhiệt tình. thế rồi anh đưa mấy mảnh giáp, kiếm và khiên đã vỡ đưa cho cậu ta.

 

nh cu cất đống này giùm tôi nghen.

đã rõ thưa boss!” cậu apprentice knight liền nhận đống đồ đem đi. còn anh chàng knight thì vào dinh thự.

 

heh, ba nay anh v sm thế, chng phi anh mới đi viễn chinh v sao!?” người bắt gặp anh chàng knight khi trong hành lang của dinh thự là 1 bé với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc tím nhạt dài qua hông, mặc bộ áo choàng đen dài và chiếc mũ chóp nhọn của 1 wizard (phù thuỷ). cô bé có đôi tai nhọn và đôi cánh dơi nhỏ sau lưng,mặc dù mang khuôn mặt trẻ con của 1 người độ 12 tuổi, song cách nói chuyện của cô thì có vẻ chững chạc hơn thế.

 

anh n thôi, ba nay em cũng v sm nhỉ? thường thì phi ti ti em mi dn ca hàng potion mà?” chàng knight thắc mắc điều tương tự với cô bé.

 

à, ti bữa nay anh nói định t chc tic tại nhà nên em đóng cửa sớm để có th v chun b.” cô bé nhẹ nhàng đáp.

 

vy à… vậy để anh ph em 1 tay.” anh chàng knight liền đi kiếm cây chổi, thế nhưng cô gái nhỏ có vẻ không đồng tình.

 

anh va mi tr v thì nên nghỉ ngơi chứ! vi li em là maid thì đây là trách nhiệm ca em

chúng ta là người nhà cả mà, đừng khách sáo như thế. hơn nữa đây là việc anh đề ra thì anh nên thc hin, v lại *đưa nắm tay đặt trước ngc mình* là 1 knight, anh không th rút lui vì chuyn nh nhặt được!” anh ta nói với giọng nói và khuôn mặt kiên định trước cô bé về khẩu hiệu của mình, 1 điều nghe rất đáng ngưỡng mộ, song hình như cũng có gì đó sai sai.

 

ngay t lúc anh muốn làm như thế vì vic này thì hng ging knight rồi đấy!” cô bé wizard phủ nhận điều chàng knight mới nói. thay vì nói gì tiếp thì anh ta lại bắt đầu quét dọn nhà.

 

…*th dài* tht tình… nếu anh đã không chu nghỉ ngơi thì xin hãy dùng chút potion này đi, nó sẽ khiến anh khỏe hơn đấy.” cô bé wizard đưa cho chàng knight 1 lọ chứa potion màu vàng.

 

cảm ơn.” chàng knight vui vẻ nhận lấy và uống 1 hơi. “như mọi khi, potion em làm tt tht, c mùi v ln tác dng.

 

*th dài* em rất vui khi anh thích nó, nhưng xin hãy nghỉ ngơi thường xuyên hơn, được ch?” cô bé wizard khuyên nhủ, anh chàng knight gật đầu tỏ ra đồng ý. và rồi cả 3 người trong dinh thự bắt đầu sửa soạn cho việc chuẩn bị bữa tiệc.

 

 

—tối đó—

 

 

“là người ch tic, tôi xin phép mọi người bắt đầu ba tic k niệm 1 năm tôi trở thành knight và chúng ta làm vic cho vua arthur, cn ly!”

“cn ly!”

đứng trước bàn tiệc lớn với vô số thức ăn ngon, trái cây và rượu là anh chàng knight- người chủ tiệc và là chủ của dinh thự này. xung quanh bàn ăn dài ấy là nhưng người đồng đội của anh, bao gồm chàng sky pirate, cô gái priest, cậu thanh niên game hunter, cô bé wizard và knight mordred nọ.

 

“tht tình, cu rnh tới độ không thèm dưỡng thương hay nghỉ ngơi mà chạy thng về đây chuẩn b tic à, cu ngc ti mức độ nào vy?!” người đầu tiên nói chuyện ngay với chàng knight sau bài phát biểu không ai khác lại là mordred. anh ta tóm cổ áo chàng knight nói với vẻ đầy tức giận trước cái cách làm được cho là ngu ngốc ấy.

 

coi nào, cu cũng nên thy vị đội trưởng thanh niên nghiêm túc nht quả đất mà còn chịu chơi thế này là hiu cậu ta thèm ăn chơi tới mc nào mà.” anh chàng sky pirate ra can cả 2 bằng mấy buông lời chăm chọc “đổ dầu vào lửa”.

 

dù-dù gì thì anh ấy đã ct công chun bị mà, xin đừng trách anh y na.” cô gái priest đi lại ngăn mordred cãi lộn chàng knight.

 

*th dài* ln ti nếu có làm gì thì làm ơn cho tôi biết 1 tiếng cái, cu toàn khiến người ta không hiu ni cậu đang nghĩ gì luôn đấy…” mordred trấn tĩnh lại và thả anh chàng knight ra.

 

chuyện đã xy ra ri thì chúng ta hãy cho qua, thay vào đó hãy tận hưởng ba tic mà anh y chun b nh?” cô gái wizard nhẹ nhàng khuyên anh chàng knight mordred .

 

tic vui thì ta nên vui mới đúng chứ nh, có c ba tic riêng sau chuyến đi dài là tuyệt nht ri còn gì ~.” cậu thanh niên game hunter đi lại mordred với 2 cốc rượu và đưa anh ta 1 cốc.

 

“hm, nếu đã thế thì tôi quyết đấu tửu lượng vi c 2!”

“được thôi, nếu 2 người có đủ khả năng!”

“sao tôi phi tham gia luôn vy…”  anh chàng sky pirate thấy thế liền hùa theo, mordred phấn khích chấp nhận lời thách đấu, trong khi anh chàng chủ tiệc trông có vẻ là không định tham gia cuộc chơi này. bữa tiệc ấy rất vui vẻ và sôi động, người thì thưởng thức đồ ăn, người thì ca hát, người thi uống rượu dù chỉ có 6 người trong buổi tiệc. đó quả là 1 cảnh tượng êm đềm và lý tưởng cho những người người đang trong thời chiến – có thể trở về bình an cùng bạn bè, gia đình sau cuộc chiến, quả là điều mà ai cũng mong muốn cả, nhưng liệu điều đó sẽ đạt được không, hay sẽ chỉ là 1 giấc mơ thoáng qua? cảnh tượng ấy biến mất dần, tối dần, để rồi không còn gì ngoài 1 không gian màu đen.

 

 

—???—

 

 

cảnh tượng y… là gì thế nh…?” 1 tiếng nói của 1 cậu bé vang lên trong màn đêm ấy.

 

… đây là đâu vậy…?  ở đây tối và hôi tht *bt mũi, khua tay*…” cậu bé mở mắt ra và ngồi dậy. thứ đầu tiên cậu thấy được là 1 không gian chật hẹp, tối tăm, sàn là đất cát, bầu không ẩm ướt, hôi thối bốc khắp nơi, trông có vẻ như đây là bên trong 1 cái hang.

 

” … mùi hôi này không n chút nào… nó khiến mình thy rợn người…” cậu bé suy ngẫm rồi đứng dậy. 1 cậu bé với dáng người khá nhỏ của 1 đứa trẻ độ 12-13 tuổi, gương mặt thiếu cảm xúc, cậu có mái tóc nâu ngắn đến cổ và 1 cặp kính cận trên mặt. cậu bé bắt đầu đi thì vấp phải 1 thứ gì đó trong tối, cậu bình tĩnh lại và nhìn gần.

 

“…gì th nh?” cậu bé chạm vào thứ đó, 1 mùi tanh bốc lên từ thứ đó, cậu chạm tay vào thì thấy có dịch gì đó đính vào tay cậu. vừa không rõ, vừa lo lắng, cậu nhìn 1 cách kỹ hơn thì thấy thứ đó rất không ổn…

 

không thể nào… đây là người sao!?” cậu bắt đầu lo lắng vô cùng, nhưng lại không mất đi sự bình tĩnh để kiếm tra xem người đó còn sống hay đã chết. “không ích gì ri… hình như… người này đã chết…” cậu bé lo lắng lẩm bẩm, nhưng hình như không phải cậu đang lo sợ về cái xác, mà lo thứ nguyên nhân làm nên tử thi này.

 

xem ra, mình nên nhanh chóng ri khỏi đây thì hơn-

CÓ AI KHÔNG CU VI.” 1 tiếng kêu cứu lên làm ngắt lời tự nhẩm của cậu bé, 1 tiếng kêu cứu từ phía sâu trong độngtừ trong bóng đêm, vô số tiếng giống như bước chân vang lên, chúng ngày càng đến gần.

 

“cái- cái gì thế này!?”

“geeeeh!” cậu bé hốt hoảng khi thấy cùng với những tiếng bước chân đó là nhưng sinh vật nhỏ người, mắt đó rực sắng lên trong tối, cùng với tiếng kêu kỳ dị. khi chúng ngày càng đến gần, cậu bé nhìn rõ chúng là những sinh vật có tai nhọn, đầu trọc, nước da tối, răng nanh lồi ngoài miệng. không nghi ngờ gì, chúng là những goblin, và trong tay chúng là dao, gậy gỗ, và ngày đang tiến lại gần, lại gần cậu bé hơn.

 

 

t tht…” cậu bé lẩm bẩm trong khi cả 2 tay 2 chân đang bị buộc dây thừng trên 1 thanh gỗ dài được 2 trong 4 con goblin xách đi, chúng xách cậu bé đi sâu vào trong hang. bên trong hang, có mùi thơm thoang thoảng đang bốc lên như đang có gì đó được nướng. bên trong đó là 1 căn phòng lớn ,nơi đám goblin đang tụ tập và nướng thịt, vừa đang hát hò mấy thứ kỳ dị. còn cậu bị thì bị ném vào trong lồng gỗ và bị khóa lại trong khi tay chân vẫn còn bị trói.

 

” vụ này đúng là điên rồ mà…”

” có ai không cu tôi vi!” trong khi cậu bé đeo kính đang lầm bầm thì 1 cậu bé khác với mái tóc đen ngắn cũng bị nhốt trong lồng đang khóc lóc cầu cứu 1 cách vô vọng.

 

… tôi không biết cậu là ai, nhưng làm ơn bớt khóc li mà gi sc giùm cái…” cậu bé đeo kính bình tĩnh nói cậu bé còn lại.

cu mi b bt thôi thì biết cái gì mà nói ch, bn goblin đáng sợ đó sẽ ăn thịt chúng ta mt!” cậu bé đó sợ hãi đáp 1 cách hoảng loạn. ” chúng mi vừa đem 1 con ngựa chết về nướng xong, còn hôm qua đã thịt 1 đứa tr khác ri ri… làm sao mà t có thế bình tĩnh ni!” cậu bé tóc đen run lẩy bẩy nói.

 

… đúng là nó kinh khủng thật… nhưng giờ s hãi chẳng làm được gì ngoài làm tn thi gian và phí sc thôi…” cậu bé đeo kính bình tĩnh đưa ra lời khuyên 1 cách khá lạnh lùng.

 

*thút thít* sao cu có th bình tĩnh được như thế ch“cậu bé tóc đen nguôi ngoai đi khi thấy sự bình tĩnh của người “mới bị bắt”.

 

gi thì nên tháo đống dây nhợ này trước cho rảnh tay cái đã…” cậu bé đeo kính cắn sợi dây 1 cách khéo léo để tháo nó ra,  và rồi cởi dây trói tay cho cậu bé tóc đen ngay sau khi 2 tay cậu đã thoát khỏi dây thừng.

 

cu gii ghê… làm sao cu làm được vy!?” cậu bé tóc đen mừng rỡ thì thầm trước điều mà cậu bé đeo kính làm được.

khi cu bình tĩnh và để ý mi th 1 chút thì mi thứ đều có th c” cậu bé đeo kính lạnh nhạt đáp.

 

t là tony, rất vui được gp cu.” cậu bé tóc đen chìa tay ra bắt tay cậu bé đeo kính, cậu bé đeo kính cũng định bắt tay nói gì đó thì có chút do dự trong giây lát, thế nhưng cũng bắt tay cậu bé tóc đen ngay sau đó.

 

uhm… gi hãy cũng đợi và tìm thời cơ nào đó để thoát khi cái ch này…” sau khi bắt tay tony, cậu bé đeo kính lại ngồi ngay ngắn lại mà nhìn dáo dác xung quanh từ trong chiếc lồng gỗ, để ý xung quanh nơi bọn goblin đang ăn uống bữa tiệc barbecue ngựa của chúng…

 

thấy chúng ăn mà tớ đói ghê…
” … nếu cậu đã b nht ở đây 1 ngày rồi thì chc cũng sẽ có người sớm đến thôi, t thm chí có thấy 1 người ln ở đây mà…” tony than thở với cái bụng cồn cào do bị bỏ đói cả ngày, trong khi cậu bé đeo kính vẫn phân tích tình hình 1 cách điềm tĩnh.

 

mà cũng l thật đấy… hi nãy thì có 1 tia sáng l làm sáng cả động, kế đến là 1 người b bt quá bình tĩnh như cậu, mi th khá k l nh?

vy sao?” tony nói với cậu bé đeo kính điều mà cậu ta đang nghĩ đến. cùng lúc đó, 1 con goblin từ phía ngoài hoảng loạn đi vào trong la hét gì đó với đám goblin đang ăn uống. bọn chúng la hét nhau 1 hòi như nói gì đó, rồi 8 trong 9 con liền cầm gậy gỗ và dao đi ra khỏi nơi đó, để lại 1 con để canh gác.

 

“bọn chúng đi đâu vậy!?”

“… xem ra bn chúng có biến, chắc là có người đến…” tony ngỡ ngàng thấy cảnh tượng đó, cậu nhóc 4 mắt nhìn phân tích tình hình hiện tại. chúng chỉ để lại 1 con để canh chừng cả 2 đứa trẻ , và tất nhiên là con goblin ấy cũng đang giắt cái chìa khóa bên hông, có thể nói là đây là cơ hội tốt để có thể trốn thoát.

 

chúng đi rồi kìa… gi ta nên làm gì để ly chìa khóa t con quái vật kia đây…?” tony thấy khung cảnh đó cũng thắc mắc không biết làm gì, còn cậu bé đeo kính thì đang nhặt 1 cục đá gần nhất, chọi thẳng vào con goblin đang canh gác. bị ném đá đau diếng vào đầu, con goblin quay lại nhìn cả 2 với gương mặt đang nhăn nhó khó chịu vô cùng.

 

này, cu làm cái gì vy!?” tony hốt hoảng cả lên khi thấy hành động mà cậu nhóc 4 mắt làm. thay vì làm gì khác thì cậu ta lại còn lè lưỡi trêu chọc con goblin ấy. con quái vật nhỏ người đó tức tối trước việc bị khiêu khích liền cầm cây gậy chạy tới chỗ cái lồng, thọt tay vào đập kẻ đã trêu tức nó.

 

t nhiên cu chc gin nó chi vy!?” tony hoảng sợ la hét cái trò “chọc ổ kiến lửa” ấy, trong khi đó thì cậu nhóc 4 mắt lại đi lại gần túm lấy mặt con goblin kéo mạnh mấy hồi khiến mặt nó va vào cái lồng gỗ. dù mặt bị va đập mấy hồi như thế nhưng chỉ với sức cậu bé 13 tuổi thì không đủ để làm gì được nó, con goblin ấy với cây gậy sẵn trong tay phang mạnh vào đầu cậu nhóc liều lĩnh khiến cậu té nhào ra.

 

chết, cu n ch?!” tony lo sợ đi lại coi, cậu bé kia thì không nói gì ngoài xoa đầu xuýt xoa, mặc cho con goblin la hét như đang chửi rủa cả đám rồi bỏ đi.

 

t nhiên cu chc giận nó chi để ăn gậy vy, cu b chy máu ri kìa!?”

“*xoa đầu* ăn 1 gậy mà được hng hoi thứ này cũng đáng mà.” tony hỏi han cậu bé kia 1 cách lo lắng khi thấy cậu ta bị chỉ máu nhẹ ở trán, thay vì nói gì nhiều thì cậu nhóc ấy lại chìa ra chiếc chìa khóa mà con goblin canh gác giắt bên hông.

 

cu d di tht… nhưng con quái vật đó còn ở đây thì chúng ta sao ra được…” tony trầm trồ trước điều nhóc 4 mắt làm được.

… *nhìn xung quanh* xài li tr cũ thôi, cho tớ mượn tai cu…” cậu bé đeo kính thì thầm với tony, có vẻ như cậu ta đã có cả kế hoạch. sau giây lát, cả 2 cậu bé đều ráng kiếm đá chọi vào con goblin cánh gác, kì này bọn nhóc khiến nó tức tối hơn lúc trước.

 

” sao thế hả đồ gm ghiếc, ngon thì lại đây đánh nhau nào!”

” nếu mày quá nhát thì cho bn tao xin li nghen…” tony khiêu khích con goblin, nhóc 4 mắt hùa theo. bị khiêu khích và quấy rầy quả mức, con quái vật đó la hét tức giận chạy tới điên cuồng đến cả 2, thế nhưng lần này nó thay vì nắm được cửa lồng rồi khua gậy vào 2 đứa trẻ, con goblin bị rớt tỏm vào trong lồng bởi cái cửa không còn khóa.

 

ngay bây gi!” cậu bé đeo kính ra hiệu, cả 2 chạy ra khỏi lồng, và cậu nhóc cận thị đã nhanh tay cài lại ổ khóa trước cửa lồng, khiến con goblin mặc kẹt trong đó, và dù dùng sức kéo cửa lồng tới mức nào thì nó cũng không thoát được, 2 đứa trẻ đã thành công thoát khỏi lồng!

 

tuyt vi ông mt trời, *giơ tay lên* đập tay nào b tèo!” tony mừng quýt lên khi không những thoát được khỏi cái lồng mà còn vừa chiến thắng được 1 con quái vật, điều mà 2 đứa trẻ tay không tấc sắt đặt được.

vẫn chưa xong đâu, chúng ta còn phi nhanh ra khỏi đây nữa, con goblin đó la làng quá lâu e rằng my con khác s sớm đến!” thay vì đập tay ăn mừng với tony, cậu bé ấy chỉ lạnh lùng phân tích tình hình, cậu lẳng lặng cầm 2 cây gậy dưới đất và đưa 1 cây cho tony .

 

” cm cái này để phòng thân…”

“*gật đầu* tó biết ri!” cậu bé nói với tony, và rồi cả 2 nhanh chóng rời khỏi căn phòng đó. cả 2 hối hả chạy trong hành lang của cái hang tối tăm, thế nhưng bên trong hang cũng có 2-3 ngã rẽ.

 

gi chúng ta biết đường nào mà chạy đây, không lẽ chọn đại!?” tony quýnh quáng hỏi. cậu nhóc 4 mắt thì liếm đầu ngón trỏ rồi giơ lên giữa không trung giây lát.

“…chắc hướng này, vì có gió thi…” cậu bé chỉ về ngã rẽ phía bên phải và nói với tony. ngay sau vài bước đi vào ngã rẽ đó, 1 vài tiếng hét kỳ dị phát lên từ phía sau, 2 con goblin từ phía sau hét lên, có vẻ cả 2 đã bị phát hiện. chúng nhanh chóng rượt theo 2 đứa trẻ, cả 2 chạy nhưng gần như có thể bị tóm bất cứ lúc nào.

 

“thế này chúng ta s b bt mt!” tony sợ hãi kêu lên

“phía trước có tiếng đánh nhau-” cậu bé đeo kính bị tóm và vấp ngã, con goblin còn lại tính chạy theo tóm tony thì lại bị cậu nhóc dùng cây gậy trong tay níu chân lại mà vấp ngã.

 

ôi không!

chạy mau đi, nếu có người ti ri thì hãy kêu người đó mà đến giúp t!” tony hoảng loạn khi thấy người bạn mình bị tóm, nhưng thay vì lo sợ, cậu lại kêu tony chạy đi trong khi đang ráng giữ chân con goblin còn lại.

t– t s tr li!” tony từ bỏ do dự và chạy theo hướng phát ra tiếng đánh nhau, để lại người bạn cầm chân 2 con quái vật. bị làm chậm chân, cả 2 con quay sang lấy gậy đập cậu bé tới tấp, tới độ khiến cậu bé bầm dập, còn cặp kính thì bị mẻ.

 

” đau thật… đúng là… vận động…không hp vi mình…” cậu bé đau đớn cắn răng chịu đau, cậu càng ngày càng đau đến mức choáng váng vô cùng. sau 5 nhát gậy đầu cậu choáng váng dần, nhát gậy thứ 8 tri giác cậu mờ dạt nhạt dần, đến nhát thứ 10 là nhát gậy cuối mà cậu có thể biết được. con đau biến mất dần, mắt cậu nặng nề cụp xuống, hai tay buông xuôi không còn sức lực.

 

 

————

 

 

“… tối quá…. và đau quá…” thứ duy nhất tôi thấy lúc này màu đen, và xung quanh thì vô định không chút phương hướng, không thế biết được mình đang đứng… hay đang lơ lửng. hiện giờ tôi chỉ cảm thấy lạnh lẽo… những cơn đau… và buồn ngủ… như thể sẽ ngủ đi bất cứ lúc nào… có lẽ… mình nên ngủ thì hơn

 

th ri… quả nhiên nhóc này chưa tới s!” 1 giọng nói của người đàn ông vang lên từ đâu đó, khiến cơ thể tôi tuy thoáng khó chịu song khiến người tôi thấy ấm dần lên…

 

tht may quá, trông sc mt anh ấy đã đỡ hơn rồi…” tiếng con gái vang lên kế tiếp như đang nói với tiếng nói người đàn ông đó.

 

làm ơn tỉnh lại đi, cậu không th chết dễ dàng như thế đâu phải không!” giọng 1 cậu con trai kêu lên, như thể đang kêu gọi tôi… tôi dần dần thấy ấm hơn, cơ thể thấy dễ chịu hơn, những cơn đau cũng thuyên giảm, cơ thể nặng nề dần cảm thấy lâng lâng. 1 tia sáng lớn chiếu rọi vào màn đêm ấy, và rồi thứ tôi thấy 1 người đàn ông to lớn với cơ thẻ vạm vỡ đang ở trần, ông ấy trọc đầu và mang bộ râu trắng rậm rạp. 2 tay ông ta đang đặt lên trán và ngực tôi và như đang tỏa ra ánh sánh gì đó…

 

 

chào mừng đã tr li, hi thng nhóc t chi t thn!” người đàn ông cười rạng rỡ chào đón tôi. tôi đang nằm trên 1 chiếc giường và bên trong 1 căn phòng gỗ xa lạ.

anh hin gi cm thy thế nào ri?” bên cạnh ông ấy là 1 cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài màu tím nhạt, đôi tai nhọn và mang bộ áo choàng đen cùng chiếc mũ nhọn, sau lưng cô gái ấy là đôi cánh dơi. cô ấy đang cầm trên tay lọ thuốc màu đỏ và đang nhìn tôi với biểu cảm nhẹ nhõm.

“… tôi n…” tôi chầm chậm đáp.

 

may quá cu không sao ri!” 1 cậu bé tóc đen gần đó cũng mừng rỡ kêu lên. chuyện gì đã xảy ra nhỉ, sao trông họ cứ như vừa thấy 1 điều gì đó rất tuyệt vời thế?

 

” …chuyn gì đã xy ra thế?” tôi mệt mỏi hỏi bọn họ trong khi vẫn còn nằm trên giường với bộ dạng mà tôi thấy cơ thể mình băng bó khắp người.

 

heh, cu không nh gì sao!? cậu đã bị đám goblin đập ti ni gn chết đấy!” cậu bé tóc đen kinh ngạc trước điều tôi hỏi, tôi bị đập gần chết sao?

 

“tht s thì nhóc “đã chết” được na tiếng rồi, nhưng xem ra nữ thn may mắn đã mỉm cười vi nhóc ri.” người đàn ông hộ pháp đó vẫn đang đặt tay lên người tôi như đang truyền thêm sinh khí vào tôi, khiến cho mọi cơn đau như đã tan biến, sức lực tôi đang tràn đầy lại cơ thể tôi.

 

anh silver đã đến hang goblin hôm qua nhưng đã không còn thấy đâu cả, cu biết anh ta ở đâu không?” cậu bé tóc đen hỏi tôi, tôi ráng suy nghĩ 1 lúc nhưng chẳng có gì trong đầu nên chỉ biết lắc đầu nhẹ.

 

khi đến nơi đó… thứ mà em thy còn li là bộ giáp và cây thương của anh ta… nên rt có th” cô bé đội mũ đen nói với giọng đượm buồn, như thể đã hiểu có chuyện không tốt đã xảy ra.

 

” không th nào…”cậu bé tóc đen thất thần 1 lúc rồi vội bỏ chạy khỏi căn phòng đó mà ra ngoài trong sự ngỡ ngàng của tôi.

 

” đừng lo, cu nhóc y cn chút thi gian thôi nhóc .” người đàn ông vỗ vai trấn an tôi.

 

dù không rõ chuyn gì đã xảy ra nhưng cháu rất tiếc…” tôi chầm chậm nói với ông ấy, điều mà cậu bé kia vừa mới trải qua và có lẽ tôi cũng có mặt trong đó nhưng lại không biết gì. trong chốc lát, bụng tôi kêu réo lên, có vẻ như tôi đã rất đói…

 

“hahaha, đã khe li ri thì nhóc chc cũng nên ăn chút gì nh, bng rng là không tt cho tr mi ln đâu!” người đàn ông cười lớn khi nghe tiếng trống bụng của tôi.

 

— 10 phút sau—

 

c  tự nhiên như ở nhà đi nhóc!” người đàn ông cười và nói với tôi sau khi đặt lên bàn ăn dĩa thịt nướng với nguyên miếng thịt to kinh khủng với khúc xương ở ngay giữa, điều đó khiến tôi ngây người ra. miếng thịt với màu nâu nhạt, mùi thịt nướng bốc lên thơm phức cộng thêm việc đang đói nên có lẽ tôi cứ ráng ăn hết mình thì chắc sẽ hết…

 

cảm ơn đã thiết đãi cháu…” tôi chầm chậm dùng nĩa cắm vào miếng thịt rồi rồi dao cắt nhẹ thành lát rồi cho vào miệng, và miếng thịt nướng căng mọng cộng với nước sốt đậm đà đã làm dịu đi cơn đói của tôi. “nó ngon lm…” tôi lặng lẽ trầm trồ.

 

tht tt là anh thích nó.” cô bé đội mũ đen mừng rỡ nói.

 

tin th t gii thiu vi nhóc, ta là barrett, blacksmith (th rèn) ca vùng sherwood.” người đàn ông râu bạc ấy vỗ ngực xưng tên 1 cách đầy tự hào.

em là iris, 1 potion maker (làm thuc), rất vui được gp anh.” cô bé đội mũ đen tự giới thiệu.

 

thế nhóc tên gì, đến từ đâu?” người đan ông hỏi tôi. tôi định nói thế trong lúc đang đưa 1 miếng thịt gần tới miệng thì tôi chợt khựng lại, không hiểu sao tôi lại không thể trả lời câu hỏi đơn giản đó… không, nói đúng hơn là tôi lại không nghĩ ra được gì trong đầu cả. tôi ráng xoa trán suy nghĩ để đưa câu trả lời thỏa đáng cho họ, nhưng hình như cũng không nghĩ được gì…

 

“xin li Mr barrett…”

“gi barrett là được ri.”

“ch là… cháu cũng không rõ na…” tôi do dự nói điều mà không cách nào tôi nghĩ ra câu trả lời lúc này… tôi chợt nhận ra tôi không biết được mình là ai, hay đến từ đâu cả… bỗng dưng trong lòng tôi vốn đang đầy thắc mắc giờ đây lại thay thế hoàn toàn bởi sự lo lắng tột cùng.

 

 

này, ổn không vậy nhóc!?” barrett giật mình hỏi.

“anh còn đau ở đâu à!?” iris lo lắng hỏi thăm, có vẻ biểu hiện lo lắng của tôi quá nghiêm trọng đến mức họ thấy rõ ràng nữa. tôi không thể khiến họ rối thêm được.

 

không-không phải do thương tích hay gì cảchỉ là” tôi khua tay liên hồi rồi ôm đầu ngay sau đó, bởi tôi đang tự hỏi tại sao lại có chuyện đầu tôi lại trống không như vậy chứ?! không, đúng hơn là không lẽ nó đã chẳng có gì ngay từ đầu!?

 

chỉ là… tôi đang sắp xếp lại những gì mình biết được, kết hợp với những suy nghĩ lúc này, mặc dù câu hỏi không khó nhưng tôi lại không biết đáp n, có lẽ do mới tỉnh dậy ngay sau đó nên điều đó dẫn tới-

 

anh ấy đã ngủ li bì cả ngày sau khi bị thương, thậm chí tony đã nói chuyện với anh ấy trước đó nhưng anh ấy khẳng định là không nhớ

nói ngắn gọn là nhóc này bị amnesia (mất trí nhớ) rồi ~.” barrett và iris bàn luận với nhau trong lúc tôi đang ráng bày tỏ suy nghĩ 1 cách vô ích và vòng vèo.

 

amnesia là sao cơ?” tôi thắc mắc hỏi họ.

, đừng lo lắng quá về điều đó,chỉ là anh tạm thời mất trí nhớ thôi mà.” iris trấn an tôi.

không thể trách được khi nhóc bị bọn tiểu quỷ đó đập tới chết thế cơ mà, chỉ bị mất trí nhớ còn nhẹ chán ~.” barrett góp ý thêm điều iris nói, mình bị đập tới chết ư, nghe tệ thế… cơ mà nhờ không nhớ gì nên cũng không cảm thấy sợ hãi hay bị ám ảnh gì mấy khi nghe điều đó, có lẽ không nhớ gì cũng tốt…

 

“anh dụi mắt nhiều thế…” iris hỏi khi thấy tôi dụi mắt khá nhiều trong lúc suy nghĩ.

phải rồi, em quên đưa anh thứ này!” cô bé chợt nhớ ra điều gì đó rồi vội vàng đi lấy vài thứ từ trên kệ sách rồi đặt lên bàn 1 quyển sách với hình ngôi sao trên bìa, nằm phía trên quyển sách là 1 cặp mắt kính. “cái này của anh đấy.” iris mỉm cười nói với tôi. tôi phân vân 1 chút rồi cầm cặp mắt kính đeo lên, thật bất ngờ khi tôi giờ có thể nhìn rõ mọi thứ hơn, chứ không phải nheo mắt như nãy giờ…

 

mấy thứ này là” tôi chầm chậm hỏi iris và barrett.

ha,đồ của nhóc cả đấy, tuy nhiên cái cặp kính thì bị hư nên cô bé này sửa lại như mới rồi ~.” ông barrett cười lớn giải thích gốc gác mấy món đồ, vậy mấy thứ này vốn là của mình sao? tôi coi thử sơ sơ quyển sách thì đáng tiếc trong đây không có gì ngoài những trang giấy trắng cả.

 

và hiện giờ anh ấy không nhớ gì, sẽ rất bất tiện nếu không đặt cho anh ấy 1 cái tên để dễ nói chuyện.” cô bé iris nghĩ ra ý kiến.

 

để coi, chắc gọi là gold (vàng kim) vậy, bởi trước khi thấy nhóc này, vùng đó phát ra nh hào quang vàng, đến nhóc tony cũng nói là thấy nhóc ngay sau đó nữa, thế nên ta nghĩ như vậy khá hợp lý.” barrett đưa ra ý kiến đầu tiên về cái tên cho tôi, nhưng cái tên gold tôi cũng chẳng rõ được hay không nên thành ra hơi phân vân.

 

thế mọi người nghĩ sao về cái tên aurarius, nghe nó được chứ?” cô bé iris liên đưa ra ý kiến về cái tên, aurarius sao?

 

aurarius?” ông barrett thắc mắc về cái tên đó.

 

aurarius là gold trong tiếng la tinh ấy mà, nếu anh không thích thì chúng ta cùng nghĩ xem cái tên khác vậy.” iris bẽn lẽn cười giải thích cho tôi ý tưởng của cái tên đó, thay vì chọn cái tên khác, tôi liền nói.

vậy chắc từ nay tôi sẽ là aurarius vậy.” tôi khảng khái đưa ra câu trả lời.

 

hah, chịu cái tên đó ngay luôn ?” ông barrett cười lớn trước câu trả lời của tôi, tôi bèn nói tiếp. ” vì cái tên đó nghe có vẻ ngầu!

 

nếu anh thích cái tên đó thì tốt quá.” iris mừng rỡ khi tôi chọn cái tên ấy.

 

được rồi, giờ lo dùng cho xong bữa đi đã nhóc aurarius!

, vâng!” barrett nhắc nhở tôi nên quay lại tập trung chuyên môn sau 1 lúc quên béng.

 

 

—10 phút sau—

 

 

giờ nhóc aurarius là trẻ vô gia cư thì thấy thế nào nếu muốn ở tạm nhà của lão già này?” ông barrett thẳng thắn đưa ra ý lời đề nghị cho tôi, hay nói đúng hơn là 1 ơn huệ không nhỏ cho 1 kẻ không có gì trong tay lúc này, chưa kể ông ấy cũng không nhận được lợi gì từ đó cả!

 

nhưng… như vậy không phải là cháu đã làm phiền ông quá nhiều sao…” tôi lo lắng và đầy do dự hỏi, bởi tôi sợ như thế là đòi hỏi quá nhiều. với người ta cho và nhận là chuyện tất yếu, trong tình thế này tôi là người nhận nhưng lại không có khả năng cho, như thế thì không khác gì gánh nặng cho người khác cả…

 

“hah, còn nhỏ như vậy mà đã cả nghĩ thế cơ à?” ông barrett cười khả trước biểu hiện của tôi, song không hề châm chọc, ông ấy vỗ vai tôi mà nói. “nếu muốn thì nhóc có thể phụ ta việc vặt, như vậy là coi như ta đã nhờ nhóc, đổi lại nhóc có thể ở lại nhà ta, thế nào?

 

lời ông ấy nói đúng với những gì tôi đang lo lắng, song tôi vẫn chưa biết đáp lại sao cho phải…

 

nếu anh lo lắng khi không biết phải làm sao, thì chỉ giúp người khác khi họ gặp khó khăn, cũng giống như hiện giờ là được.” iris ân cần nói với tôi, nói với tôi 1 điều gì đó không phải 1 cô bé cỡ 10 tuổi có thể dễ dàng nói được. mặc dù là vậy, không hiểu sao những lời đó khiến lòng tôi cảm thấy tuy lạ lẫm nhưng chân thành…

 

thật sựcảm ơn… mọi người…” tôi xúc động bày tỏ sự biết ơn của mình đối với họ, 2 người xa lạ đã giúp đỡ tôi rất nhiều, cứu mạng tôi, cho tôi 1 nơi ở, và thậm chí tặng tôi 1 cái tên nữa, như thể họ đang trao cho tôi cả 1 cuộc sống mới vậy. nó khiến lòng tôi từ lúc nào đầy suy nghĩ và lo lắng, giờ lại tràn đầy sự ấm áp và yên bình khôn tả…

 

hah, nhóc khách sáo quá nh? đừng suy nghĩ gì nhiều, c làm theo con tim của mình là đưc!” barrett nói tôi với chất giọng đầy tự hào. “vâng, đã rõ!” tôi gật đầu đáp.

 

anh aurarius t gi c lên nhé, cần gì xin c ghé qua tiệm của em, gi em xin phép.” iris nói lời chào tạm biệt rồi rời vãy tay rời đi, tiệm của em ấy sao?

 

à, con bé vốn là ch tiệm potion của làng ấy mà, cũng gần với ch của ta nên nếu nhóc muốn có th ghé qua cũng đưc.” ông barrett giải thích ngay điều mà tôi đang thắc mắc, ông ấy nhanh trí thật. “đáng n thật” tôi trầm trồ trước điều mà 1 cô bé nhỏ như thế có thể làm được.

 

à, mà cháu muốn tham quan ngôi làng, liểu có đưc không?” tôi hỏi ông barrett điều tôi muốn làm lúc này, bởi đang ở nơi xa lạ, thế nên tôi cũng muốn biết thêm xung quanh nơi mình sẽ sống. “nếu thấy kho hơn rồi thí c quẩy đi nhóc!” ông barrett vui vẻ đáp.

 

rời căn nhà gỗ của vị blacksmith to lớn ấy, xung quanh tôi rất nhiều rừng cây dưới bầu trời nắng ấm, cứ như bao quanh đây là cả 1 khu rừng vậy. “chào mừng nhóc đến với làng sherwood!” ông barrett nói lớn như thể chào đón tôi, xem ra ngôi làng này vốn nằm trong rừng nhỉ, thật thú vị?

 

ngôi làng này thuộc đông nam của england, còn tận phía nam t đây đi xe ngựa khoảng hơn nửa ngày đường là đến đưc th đô camelot.” barrett giải thích cho tôi, tôi không hiểu gì nhiều nên chỉ có thể gật gù ráng ghi nhớ. tôi cầm quyển sách của tôi, quyển sách vốn dĩ không có gì trong đó, nhưng trang đầu tiên lại giờ đây có thứ hình ảnh gì đó kì lạ, trên đó có 2 dấu chấm cách nhau, 1 dấu có chữ  “sherwood forest” trên đó, 1 chấm có chữ “camelot” phía trên, tôi không hề nhớ trước đó nó có những thứ này trên quyển sách trống không này…

 

đây, tiệm potion của con bé đấy, muốn vào xem th không?” ông barrett chỉ tay về phía 1 căn nhà làm từ gạch và đá, với cái biển hình bình potion phía trên cửa tiệm, tôi đắn đo suy nghĩ giây lát rồi lắc đầu nhẹ, tại hôm nay đã làm phiền iris nhiều rồi, nên có lẽ nên đến thăm dịp khác…

 

sau đó, barrett còn dắt tôi đi ngó qua những nơi khác, có tiệm thợ rèn với buôn bán những bộ giáp và vũ khí, cửa hàng phép thuật với chất đống những món đồ lạ thường, và 1 khu chợ lớn nơi mọi người tấp nập qua lại, quả là 1 khủng cảnh yên bình…

 

sao, nhóc thấy thế nào?

nơi này thật yên bình…” tôi trả lời barrett cảm nghĩ của tôi khi thấy nơi này, đó là điều duy nhất tôi có thể nhận xét được, bởi nếu nói về những thứ khác thì đáng tiếc, tôi chẳng biết nói gì hơn cả. còn trong khi đó, cái hình trên quyển sách tôi ngày càng lớn hơn, thậm chí nó có thêm mấy kí hiệu nho nhỏ gì đó trông khá giống những căn nhà, thế là sao nhỉ?

 

nhóc đọc gì nhìn chằm chằm thế?” barrett thắc mắc khi thấy tôi coi quyển sách khá chăm chú.

… ông có th ch cháu biết mấy th này là gì không?” tôi đưa quyển sách cho barrett coi thử, ông ấy coi sơ sơ rồi nói.

 

cái này hình như là bản đ, và bản đ ngôi làng này nữa, trông chi tiết đấy!” ông barrett chỉ vào quyển sách và đưa ra lời nhận xét.

bản đ sao…” tôi ngẫn người ra 1 lúc, tôi cũng có lẽ đã nghe qua nó trước, bản đồ – bản vẽ đơn giản của 1 không gian hay khu vực, nhưng thật bất ngờ khi tôi không hề biết chút gì cho đến khi nghe ông barrett nói với tôi… “mà quyển sách này trước đó nó trắng bóc… gi t nhiên lại có mấy tấm hình bản đ này là sao vậy?” tôi tiếp tục hỏi ông barrett, lần này là về cái quyển sách kì lạ của tôi.

 

hah, đừng lo s nhóc à, có v đây là 1 dạng sách phép thôi, đừng nghĩ quá nhiều v nó.” ông barrett giải thích cho tôi, xem ra ông ấy khá rõ về nó, thế nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao thứ này lại ở cùng tôi nhỉ?

 

cháu không biết… làm sao quyển sách này lại cùng cháu c, ông nghĩ là có lý do gì mà cháu lại có nó không?” tôi hỏi ông ấy, với hy vọng điều đó sẽ giúp được chút ít manh mối về tôi trước kia.

 

thường thì ch những mage (pháp sư) hoặc những ngưi dùng phép hay dùng chúng, nhưng v quyển sách này thì ta không rõ lắm, mà nhóc gi quyển sách phép trong tay có khi nhóc thuộc 1 gia đình mage?” ông ấy chia sẽ hiểu biết của mình cho tôi, song tôi cũng không rõ về mấy thứ ông ấy nói cho lắm. “mage… là gì ?” tôi nói từ đó 1 cách không rõ chút gì.

 

mage là những người có th dùng ma thuật, h có th điều khiển mana làm sức mạnh.” barrett giải thích cho tôi về mage, nhưng giờ lại đến lượt tôi lại không hiểu về cụm từ mana. “vậy… mana là gì vậy?” tôi lại tiếp tục hỏi.

 

mana là năng lượng tinh thần và s sống, và nó chính là nhiên liệu của ma thuật, pháp sư luôn phải cần nó đ thi triển ma thuật.” đó ông ấy giải thích cho tôi về mana, và tôi lại tiếp tục hỏi ông ấy. ” thế mage thường dùng ma thuật làm những?” và cứ như thế, ông barrett đã phải giải thích cho tôi cả tá thứ cho đến khi mặt trời đang lặn dần.

 

chà, đã tr rồi nh, vậy nhóc v nhà đợi nghen, còn ta s đi kiếm bữa tối.” ông barrett vãy tay và đi về phía cánh rừng, kiếm bữa tối trong rừng sao?

 

tôi cũng  không rõ ông ấy tính đi đâu hay làm gì lắm… cơ mà, nhờ những gì ông ấy giải thích, cuốn sách ngày càng nhiều trang có chữ… và hình hơn… 1 quyển thật sách kì lạ. thậm chí cái hình bản đồ lúc nãy nó có cả tên tôi, barrett, iris, và… cậu bé tên tony nữa… tất cả đều có trên cái bản đồ trong làng, nhưng cái tên barrett đang ngày càng rời xa khu làng… không lẽ quyển sách này biết được vị trí từng người luôn sao?

 

… phải rồi, không biết cái cậu tony đó đang làm gì nh” tôi chợt nhớ ra cậu bé tóc đen bắt gặp lúc mới tỉnh dậy, cậu ta vội bỏ đi khi nghe nói về ai đó, hình như cậu ta gọi là silver thì phải… tôi đi thẳng tới nơi mà trên bản đồ chỉ dẫn đến chỗ tony. 1 khu vực cách ngôi làng không xa và phía trên đồi, tôi đi lên đó thì thấy cậu ta đang ngồi ở bên vách đá.

 

cậu đang làm gì đây vậy?” tôi mở lời nói với cậu ta, cậu ta với gương mặt buồn bã quay lại nhìn tôi. “ra là cậu” cậu ta thì thầm.

 

à phải, t cũng t giới thiệu, t là aurarius, rất vui đưc quen biết cậu, tony.” tôi đóng quyển sách lại rồi xưng tên với cậu ấy đồng thời đưa tay ra.

 

vậy, cậu nh ra tên mình rồi à?” tony bắt tay tôi với nụ cười gượng gạo.” không, tên t mới đưc ông barrett và iris đặt.” tôi thẳng thắn trả lời.

 

cậu…nói c như đùa… cậu thật s mất trí nh thật sao!?” tony tỏ ra bàng hoàng trước cái cách trả lời của tôi. “thì theo h nói là như vậy” tôi trả lời cậu ấy.

 

dù sao thì… t rất tiếc chuyện anh chàng silver, anh ấy hẵng rất quan trọng đối với cậu nh?” tôi nhảy vào thẳng vấn đề mà tony đang bận tâm. nghe những lời ấy từ tôi, tony cười chua chát.

 

nhà t vốn dĩ ch có 2 m con, thế nên anh silver đối với t như người anh trai vậy, ch vì t mà anh ấy” tony buồm bã nói với tôi. tất nhiên vì không phải người trong cuộc nên tôi không thể hiểu hết mọi thứ.

 

” theo ông barrett nói, việc t còn sống đưc là nh nhận th gì đó mà anh t anh silver, ông ấy gọi nó là crystal (pha lê), thế nên s hi sinh của anh ấy không vô nghĩa.” tôi chia sẻ mọi thứ mà tôi biết cho tony -những gì mà tôi biết được từ những cuộc nói chuyện hôm nay với ông barrett, và cũng là điều duy nhất hiện giờ mà tôi có thể biết được.

 

…cậu nói chuyện khiến t không th hiểu đưc luôn đấy” tony không buồn nhưng cũng không tỏ ra vui trước điều tôi nói, có lẽ điều tôi nói cũng không ổn lắm. ” nhưng, ít nhất t cũng biết đưc anh ấy đã chiến đấu anh dũng… 1 lúc nào đó… t cũng s như anh ấy, tr nên đ mạnh đ bảo v đưc người khác!” tony nói với 1 gương mặt và ánh mắt cương quyết hơn.

 

nếu vậy thì tốt, c lên…” tôi trả lời trống không, vì cũng không biết nên nói như thế nào thêm, tôi thật sự hết ý để nói rồi. ” cậu cũng thế ch, cậu cũng rất ngầu khi đối đầu đám quái vật đấy aurarius!” tony phấn khích lên nói với tôi cái điều mà tôi chẳng hiểu gì cả, hoặc đó là 1 phần bị mất trong trí nhớ của tôi.

 

“thế à… mà ông barrett đang đi chun b bữa tối, cậu tham gia không?” tôi chuyển chủ đề sang việc thiết thực nhất hiện giờ, cậu ta cười nói. ” well, tất nhiên rồi! món thịtớng của ông barrett và nước sốt của iris là đỉnh nhất mà!” và có vẻ tony cũng tỏ vẻ thích thú trước đề nghị đó, cơ mà iris cũng biết nấu ăn sao…

 

tụi mình nên đi ngay kẻo b l bữa tối mất!” tony hối hả kéo tôi tay tôi đi thẳng về hướng ngôi làng. “cũng đưc thôi… những t đoán là cậu nên báo cho m cậu 1 tiếng thì s tốt hơn đấy” tơi ngơ ngác góp ý với anh bạn đang hớn hở này.

 

cậu nói cũng đúng… mà phải rồi cậu mấy tuổi vậy?” tony trong lúc suy ngẫm lời góp ý của tôi thì cậu ấy bèn hỏi tuổi của tôi.

 

… thế cậu bao nhiêu?” tôi hỏi ngược lại tony.

năm nay t 13, còn cậu?” tony trả lời nhanh chóng.

 

vậy chắc t cũng s 13 tuổi vậy.” tôi nhanh chóng đưa ra câu trả lời tốt nhất. “cậu đùa đấy à!?” tony ngỡ ngàng câu trả lời ấy, tôi cũng đâu biết nói gì thêm ngoài câu “tôi không nhớ” đâu chứ. và cứ như thế, bọn tôi trở trở về nhà barrett và lại thưởng thức món thịt nướng ngon lành ấy (và bây giờ tôi mới biết đó là thịt gấu).

 

có lẽ vẫn còn nhiều thứ tôi phải làm quen với nơi này, với cuộc sống mới này. mặc dù mọi thứ đều lạ lẫm với tôi, có lẽ vì bị mất trí nhớ, nhưng tôi đoán sẽ không khó để làm quen với điều đó. bởi tôi cũng không bận tâm lắm vào việc mình đã quên thứ gì, thay vào đó tôi sẽ nghĩ đến việc nên sống hết mình là ổn, tôi mong là thế.

 

 

—2 năm sau—

 

 

“vậy 2 đứa đã sẵn sàng chưa, tony, aurarius?” ông barrett hỏi bọn tôi.

“tất nhiên rồi, ông còn hỏi cháu điều hiển nhiên đó sao?” tony nói 1 cách hăng hái như thể cậu rất mong đợi việc này.

“cháu thì không rõ nữa…” tôi chậm rãi đáp…

 

sau 2 năm sinh sống ở đây, tôi đã quen dần với nhiều thứ với cuộc sống mới tại ngôi làng sherwood này, từ việc phụ ông barrett việc nhà, rèn, đi săn phụ, hái thảo dược. có thể nói tôi đã quen với việc đó như chuyện thường ngày, nhưng hết thảy việc khó nhất mà tôi phải làm – luyện tập như 1 chiến binh. đó là điều mà tôi đã luyện hằng ngày, thành thật mà nói chẳng cái nào mệt bằng việc đó, và ngày hôm này là ngày tôi và tony tiếp nhận bài kiểm tra, bài khiểm tra chứng minh chúng tôi đã đủ khả năng làm người bảo vệ làng – trở thành những chiến binh thực thụ!

 

này, cậu đùa đấy à aury?” tony nhăn mặt nói với tôi 1 cách không hài lòng với điều tôi nói.

nếu nhóc thấy chưa sẵn sàng thì đ lần khác cũng đưc mà?” barrett đưa ra đề nghị cho tôi.”“tôi vuốt cằm suy ngẫm trong vài giây.

 

dù gì thì kiểm tra cùng người khác thì vẫn ổn hơn 1 mình, thế nên cháu đoán là s đi vậy, đằng nào cũng không mất mát gì nếu th.” tôi chầm chậm đưa ra quyết định.

 

*th dài* cậu nên hăng hái hơn đi… cơ mà nếu khó quá thì c đ t lo ~.” tony vỗ ngực nói 1 cách đầy hào, cũng không sai khi nói khả năng cậu ấy hơn hẵng tôi, thế nên đúng là tôi sẽ đỡ hơn nhiều nếu đi hỗ trợ cậu ta trong bài kiếm tra này.

 

đưc rồi, ta s nhắc lại th l lần nữa: đi vào cánh rừng phía tây, thu thập đưc 10 bó red herb, h đưc đám goblin nơi ch định!” ông barrett đã nhắc lại nhiệm vụ của bọn tôi trong bài kiểm tra.

 

YES SIR!” tony hào hứng đáp.

không sao, nếu có quên thì cháu đã có cuốn sách này đ nhác nh.” tôi giơ quyển sách ma thuật trong tay lên, ngay khi barrett đã nói tới nội dụng nhiệm vụ thì quyển sách đã tự động ghi chép lại, thành thử ra tôi cũng không lo nếu mình có quên hay không.

 

1+

Related Posts

Leave a Reply

Site Menu