#16 Love Trip!!!

0

Tác giả: Thảo Itano.

Giới thiệu: Trong một đời người, ai cũng nghĩ rằng sống hạnh phúc bên những người thân thương là một điều rất đỗi bình thường. Nhưng sẽ ra sao nếu bỗng một ngày bạn nhận ra họ không còn ở bên cạnh bạn nữa? Người mà bạn coi là tất cả đã không còn trên thế gian này thì bạn sẽ làm gì?

Một cô gái tưởng chừng như đã có được hạnh phúc bỗng nhiên bị nhấn chìm bởi sự tuyệt vọng. Nhưng bằng những lời động viên cuối cùng, cô đã có thêm dũng khí để tiến lên phía trước. “LOVE TRIP!!!” là một câu chuyện thể loại tình cảm nhưng cũng chứa đựng rất nhiều cảm xúc nội tâm nhân vật. Nếu bạn đã từng cố gắng tìm lý do để từ bỏ, thì tại sao không tìm lý do để tiến lên? Mong rằng câu chuyện này sẽ giúp bạn tìm ra một lý đo để tiếp tục cố gắng.

 

 

Chương mở đầu : Idol có thực sự được hạnh phúc ?

“Hăy cố gắng tỏa sáng trên sân khấu nhé. Để anh dù ở thế giới bên kia vẫn có thể thấy được sự hạnh phúc đằng sau ánh hào quang lấp lánh của em. Anh … yêu em nhiều lắm đấy biết không.”

 

“Đồ ngốc, đúng là đồ ngốc mà. Tất nhiên là em biết chứ, bởi vì, em cũng yêu anh nhiều lắm.”

 

Mọi người luôn nói rằng khi trở thành một Idol, bạn sẽ nhận được sự hạnh phúc từ những người hâm mộ của ḿnh. Trờ thành Idol có thể được sống trong sự yêu quư, mến mộ và giàu sang. Tại sao họ lại nghĩ như vậy được cơ chứ ? Cuộc đời của tôi đâu có được như vậy. Ai đó, làm ơn, ai cũng được. HĂY NÓI CHO TÔI BIẾT ĐI !!!

 

Kể từ ngày hôm đó, tôi đă từng quyết định rằng sẽ không trở thành ca sĩ nữa. Nhưng chẳng hiểu tại sao những lời nói của anh vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Những lời nói đó như là niềm động lực giúp tôi tiến lên phía trước vậy. Đúng thế, tôi sẽ không từ bỏ, tôi sẽ tỏa sáng để cho anh thấy rằng ḿnh vẫn đang rất hạnh phúc. Nhưng điều mà tôi mong muốn nhất chính là niềm hạnh phúc khi được ở bên cạnh anh chứ không phải là hạnh phúc v́ được trở nên nổi tiếng. Tôi có thể từ bỏ tất cả để được ở bên cạnh anh. Làm ơn, ông trời ơi, hăy đưa anh ấy về bên cạnh tôi. Không th́ hăy để tôi thế chỗ anh ấy cũng được. Làm ơn đi mà !

 

     Trên bầu trời đêm, có rất nhiều v́ sao đang th́ nhau tỏa sáng. Nhưng cho dù có cố gắng bao nhiều đi chăng nữa th́ chúng không thể lấp lánh như ánh trăng. Chúng cũng giống như chúng tôi vậy. Luôn có một người tỏa sáng nhất và những người khác cho dù làm thế nào thì cũng không thể thắng nổi.  Nhưng chẳng sao cả! V́ trong ḷng mỗi người, chúng tôi chính là ánh trăng tỏa sáng trong trái tim họ. Những ánh sáng dẫn lối đến một cuộc hành tŕnh, cuộc hành tŕnh của t́nh yêu. LOVE TRIP! đă bắt đầu rồi đấy, chuẩn bị đi thôi. 

 

 

 

 

Chương I : Idol học đường ???

“Này Trâm, em đă chuẩn bị xong chưa ? 5 phút nữa là tới giờ biểu diễn rồi đấy.”

 

“À, dạ vâng thưa anh quản lư, em sẽ ra ngay đây. Xin chờ một em chút ạ.”

 

“Được rồi, vậy th́ em hăy chuẩn bị nhanh lên nhé.”

 

“Dạ vâng, em sẽ ra ngay đây ạ.”

 

Chỉ một lát sau, cô đă bước ra khỏi căn pḥng thay đồ buồn chán và hòa mình vào không khí náo nhiệt của mọi người ở sau cánh gà. Đây chính là buổi biểu diễn đầu tiền của nhóm nhạc nữ này ở nước ngoài. Không chỉ có vậy, đây c̣n là buổi biểu diễn đầu tiên tại Tokyo Dome nổi tiếng tại Nhật Bản nữa. Mọi người ai nấy đều cảm thấy vô cùng hồi hộp và háo hức. Đó ắt hẳn là điều đương nhiên.

 

Bản thân tôi cũng không ngoại lệ. Tôi là Trâm – một trong số những thành viên của nhóm nhạc Idol nữ mang tên “Beginner” này. Đúng vậy, đây chính là nơi tập hợp những con người mới bắt đầu ước mơ của mình. Những người mong ước được một lần đứng trên sân khấu, được cảm nhận ánh đèn sáng lấp lánh và tiếng reo ḥ cổ vũ của các Fans. Và giờ đây, tất cả chúng tôi đă làm được điều đó. Đă và đang thực hiện ước mơ của bản thân cũng là một niềm hạnh phúc rất lơn đối với bất cứ ai. Mặc dù bản thân mỗi một người đều đã định sẵn một con đường riêng cho bản thân mình ở trong tương lai. Nhưng ngay tại đây, ngay bây giờ, chúng tôi chính là những người đồng đội – những người sẽ cùng nhau tỏa sáng trên bất ḱ sân khấu nào.

 

“Mọi người hãy chuẩn bị sẵn sàng đi nào. Buổi biểu diễn của các bạn tại sân khấu Tokyo Dome này đã chuẩn bị bắt đầu rồi đấy. Hãy coi đây như là một chuyến đi đến vùng đất hứa và hãy tận hưởng từng giây phút nhé. Hãy cho mọi người thấy Idol các bạn có thể làm được những gì.”

 

“VÂNG” – tất cả cùng đồng thanh hét thật to.

 

Nhưng v́ chuẩn bị quá gấp gáp nên trang phục và đầu tóc tôi không được chỉnh tề cho lắm. Trông chẳng giống một Idol gì cả mà mặt khác lại trông giống một người ăn ở không được sạch sẽ.

 

Ngay bên cạnh tôi bây giờ chính là chị Linh – trường nhóm. Một người rất vui tính, luôn chọc cười các thành viên khác sau những buổi tập luyện căng thằng và rất hay giao lưu với các Fans. Vậy nên chị là người có lượng Fans đông đảo nhất và các thành viên trong nhóm cũng rất ngưỡng mộ và kính trọng chị. V́ không biết đầu tóc tôi ra sao nên đă quyết định hỏi chị ấy. Nhất định chị sẽ đưa ra cho tôi lời khuyên tốt nhất nên tôi cảm thấy rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

 

“Chị Linh ơi, tóc em trông thế nào ạ? Em thấy trông chúng buồn cười quá, chẳng hợp với bộ trang phục biểu diễn này chút nào.”

 

“Không sao đâu Trâm ! Trông em dễ thương lắm đó ! Tóc cột hai bím nè, mặc bộ váy hồng đính kim tuyến đáng yêu vậy c̣n ǵ.Trong em tỏa sáng lắm luôn á. Em chính là một Idol – trung tâm của đêm diễn này đấy.”

 

“Thật vậy sao ? Chị đừng nói quá lên thế. Em thấy chị dễ thương hơn em nhiều đấy chứ.”

 

“Em mới là người nói quá lên á”

 

“Mọi người chuẩn bị nhé.” – Anh quản lư thông báo cho các thành viên rồi kiểm tra lại các nhóm và số thứ tự biểu diễn.

 

“Nè nè, đây là Tokyo Dome đấy. Nh́n xung quanh này, toàn là nhóm nhạc với ca sĩ nổi tiếng thôi. Thích thật đấy! Như ở thiên đường vậy. Coi ḱa, đó chẳng phải là các cô gái của nhóm nhạc AKB48 sao? Dễ thương quá đi.”

 

“Đúng thật nhỉ. Bên kia nữa ḱa, EXILE đấy. Đẹp trai quá đi! ~ C̣n có cả cựu thành viên của các nhóm nhạc 48 nữa. Toàn ca sĩ nổi tiếng không à. Oshima Yuko nè, Maeda Atsuko nè, c̣n có cả Shinoda Mariko với Matsui Rena nữa chứ thích ghê.”

 

Mọi người bắt đầu bàn tán về những ca sĩ người Nhật xung quang. Có những người vui sướng v́ được gặp thần tượng của ḿnh, có những người th́ tỏ ra lạnh lùng, không quan tâm. C̣n tôi th́ cũng đang cảm thấy cực ḱ hạnh phúc v́ cách khoảng 2 mét về phía bên trái tôi chính là người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ – Itano Tomomi.

 

Đó là một người vô cùng nổi tiếng trong giới Show Biz Nhật Bản. Một nữ ca sĩ, người mẫu, diễn viên xinh đẹp. Lư do tôi hâm mộ cô ấy một phần là v́ cô ấy được mệnh danh là Nữ Hoàng Thời Trang và đó cũng chính là người mà anh ấy hâm mộ. Một con người nh́n bên ngoài có vẻ lạnh lùng như băng nhưng thực chất bên trong lại ấm áp như ngọn lửa hồng. Bỗng nhiên chẳng hiểu sao, lời nói của anh bỗng lại vang vọng khắp tâm trí tôi khi tôi nhìn thấy cô gái ấy.

“Người mà anh ngưỡng mộ khi c̣n ở trong nhóm th́ không phải là người được chú ư nhiều nhất. Nhưng chẳng hiểu sao anh lại bị thu hút bởi cô ấy. Chắc là tại vẻ đẹp lạnh lùng chăng. Chắc vậy quá! Cô ấy không phải là ngôi sao sáng chói nhất nhưng lại là ánh trăng trong ḷng anh. V́ vậy, nếu như em không thể tỏa sáng cho tất cả mọi người thấy, th́ chỉ cần tỏa ra ánh sáng đủ để dẫn lối tới tương lai của riêng ḿnh thôi. Đó mới là ánh sáng mà anh muốn thấy.”

 

Nực cười thật đấy. Chẳng hiểu sao một người như anh ấy lại có thể nói ra những lời đẹp đẽ đó cơ chứ. Mỗi khi nhớ lại những bài học mà anh dạy cho tôi, tôi chỉ muốn cười mà chẳng hiểu sao lại là cười trong nước mắt.

 

Khi tôi đă tĩnh tâm trở lại, buổi biểu diễn th́ ngay lúc này đây, tôi cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. Vừa được đứng biểu diễn tại cùng một sân khấu lớn cùng với một người mà ḿnh ngưỡng một, vừa được tỏa sáng trước hàng chục ngh́n khán giả. Tôi nhắm chặt mắt ḿnh lại, cảm nhận những tiếng hô vang của Fans đằng sau tấm màn kia. Trái tim tôi đập th́nh thịch, th́nh thịch từng nhịp rất mạnh. Mạnh đến nỗi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Và rồi ngay sau đó, từng nốt nhạc đă bắt đầu vang lên, ḥa làm một nhịp với những âm thanh rộn ràng dưới khán đài. Ngay lúc này đây, những âm thanh ấy lại càng trở lên lớn hơn bao giờ hết. Tôi lấy lại sự b́nh tĩnh rồi cùng từng thành viên trong nhóm, từng người, từng người một chạy lên sân khấu với nụ cười thật tươi rồi đứng vào vị trí. Nhóm chúng tôi biểu diễn ba bài hát liên tiếp nên ai ai cũng cảm thấy kiệt sức. Nhưng không hề có một lời than văn nào. Khi ngồi trên xe buưt trở về nhà, ai nấy cũng đều cười rất tươi và cùng nhau nói chuyện vè buổi biểu diễn ngày hôm nay.

 

“Này này, Trâm ơi, hôm nay trông em dễ thương thật đó. Đúng là tuổi trẻ tài cao mà.”

 

“Chị nói ǵ vậy chị Lan, Em đâu có làm được ǵ đâu. Buổi biểu diễn hôm nay thành công mĩ măn như vậy tất cả là nhờ các chị cả mà.”

 

“Không có đâu, không có đâu. Chị Linh đây c̣n sợ run người tới mức suưt nữa quên cả động tác với lời nhạc đây này.”

 

“Cái ǵ cơ, chị Linh trưởng nhóm mà c̣n sợ run như vậy mà Trâm có thể tŕnh diễn như thế th́ đúng là giỏi à nha.”

 

Chị Hương nói với vẻ mặt đầy ngạc nhiên và ngưỡng mộ. Ngay lúc đó chẳng hiểu sao mọi người lại bắt đầu dẫn dắt cuộc nói chuyện về phía tôi, cuộc sống thường ngày của tôi. Chẳng hạn như là đi học ở trường ra sao hay là bạn bè xung quanh thế nào,….

 

“Này, Trâm ơi, em có bạn trai chưa thế ?”

 

“Chị nói ǵ thế chị Hương ?! Tất nhiên là chưa rồi. Bận rộn như vầy th́ lấy thời gian đâu mà t́m người yêu chứ.”

 

“Ơ kìa, sao vậy? chẳng phải em cung Thiên B́nh sao? Nghe nói cung Thiên B́nh được nhiều người theo đuổi lắm cơ mà. Vả em cũng mới chỉ là học sinh cấp ba đúng chứ. Vậy nên chắc hẳn phải có rất nhiều chàng trai lọt vào lưới t́nh của em. Dễ thương thế này cơ mà. Hay là hôm nào giới thiệu với bọn chị anh chàng trong mộng của em xem nào.”

 

“Anh chàng trong mộng nào cơ chứ? Chả có anh chàng trong mộng nào cả đâu. Với cả em ngoài việc tập luyện cùng với mọi người em c̣n phải đến trường học nữa cơ.”

 

“Trường học ǵ chứ. Mà bây giờ em đang học ở trường danh tiếng nhưng vẫn rất tiện cho việc đi lại trong công việc sao ?”

 

“Đúng là như vậy. Chẳng nhẽ có chuyện ǵ với ngôi trường đó sao ạ?”

 

“Cũng không có chuyện ǵ lớn đâu, chả là chị nghe nói có một anh chàng cực ḱ đẹp trai đă chuyển vào trường đó cách đây một năm ư mà.”

 

“Em chẳng để ư tới những chuyển cỏn con như vậy đâu.”

 

“Hay em thử tán tỉnh anh ta rồi dẫn tới cho đàn chị này xem mặt thử xem trong thế nào mà mọi người lại đồn lên như thế.”

 

“Tán tỉnh ai cơ chứ ! Đến khách sạn chúng ta nghỉ lại rồi ḱa, mọi người mau xuống xe đi. Sáng mai chúng ta c̣n phải dậy sớm để bắt chuyến bay về nước nữa đấy.”

 

“Rồi, rồi, xuống liền đây mà.”

 

Họ chẳng biết ǵ về chuyện t́nh cảm của tôi cả. Nhưng anh chàng mà mọi người đang nói đến đúng là người nổi tiếng nhất trường tôi. Hay còn có thể nói là một Idol học đường. Chẳng nhẽ một người như vậy mà tôi lại không biết. Không thể nào. Đúng thế, tôi biết người đó. Một con người kiêu ngạo và không bao giờ biết quan tâm tới những người xung quanh. Đó chính là “người trong mộng” của tôi mà mọi người thường nhắc tới. Nhưng bọn họ lại chẳng hề hay biết chuyện ǵ đă xảy ra trong suốt một năm ròng đó. Lúc nào cũng lấy nó ra để làm chuyện nói cho vui. Những lúc như vậy, tôi luôn nghĩ trong đầu ḿnh rằng

 

“Sao họ có thể nói như vậy chứ. Không những thế c̣n vừa nói vừa cười đùa vui vẻ như thể chuyện đó vui lắm vậy. Họ hăy thử trải qua cảm giác đó xem sao. Để rồi sau đó, ai mới là người cười cuối cùng.”

 

Nhưng tôi cũng không thể nói thẳng ra trước mặt họ như vậy được. V́ tôi cũng có thể tự nhận thức được rằng họ không hề biết chuyện ǵ đă diễn ra cả. Họ không hề liên quan gì tới cuộc sống của tôi. Vậy nên tôi chỉ có thể chịu đựng trong ḷng rồi cố nặn ra một nụ cười tươi giả tạo trên khuôn mặt ḿnh để mọi chuyện trôi qua như không có ǵ.

 

Khi cửa xe vừa mở ra, mọi người đi xuống lần lượt và nói với giọng như thể tiếc nuối vì không thể biết được một chuyện ǵ đó quan trọng lắm không bằng. Trí ṭ ṃ của con người thật là đáng sợ. Nếu muốn biết chuyện ǵ họ phải hỏi cho ra mới thôi. Cảm giác như là đang ở đồn cảnh sát bị hỏi cung vậy. Thật là một cái cảm giác khó chịu. Nhưng đôi khí nói những chuyện như vậy, được cười đùa vui vẻ cũng giúp tôi giải tỏa được những cảm giác căng thẳng trong ḷng.

 

Nhưng dù sao th́ trong số họ tôi đúng là người nhỏ tuổi nhất. Trên đời này đâu có ai lại nghĩ rằng một cô nhóc cấp III b́nh thường lại có thể trở thành một Idol chuyên nghiệp nổi tiếng toàn thế giới cơ chứ. Đó Đây đúng hẳn là một điều buồn cười. Nhưng chẳng hiểu sao điều đó lại có thể trở thành sự thật được nữa. Tôi cũng chỉ là một người từng có cuộc sống b́nh thường như những học sinh cấp III khác. Nhưng tất cả chỉ v́ hồi nhỏ tôi muốn một lần được trở nên nổi tiếng, muốn một lần được mọi người chú ư đến bản thân ḿnh, muốn một lần  được mọi người khen là đáng yêu hay đơn giản chỉ là muốn được mặc những bộ trang phục lấp lánh và tuyệt đẹp. Việc trở thành một Idol nổi tiếng đối với tôi như là được hóa thân trở thành một nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy. Thế nên ngay khi nghe nói rằng nhóm nhạc nữ “Beginner” đang tuyển thành viên tôi đă chạy về nhà để xin phép bố mẹ cho tôi đăng kư tham gia. Nhưng nào đâu có thể ngờ được rằng là tôi lại được lọt vào những ṿng trong cơ chứ. Những vào những khoảng thời gian gần đây, tôi thường nghĩ rằng nếu như vào ngày hôm đó ḿnh mà không đăng kư tham gia vào nhóm th́ sẽ ra sao? Nếu như  tôi không thể cố gắng vào ṿng cuối cùng th́ sẽ ra sao? Nếu như tôi không thể trở thành một Idol th́ sẽ ra sao? Nếu như tôi không tới học ở ngôi trường đó th́ làm sao tôi có thể gặp được “người ấy” thì sẽ ra sao. Mỗi khi nghĩ tới việc ḿnh không trở thành Idol là tôi lại muốn quay ngược thời gian để trở về giải quyết mọi chuyện với ḿnh ở quá khứ. Nhưng nghĩ tới những lúc ở bên “người ấy” tôi lại có thêm dũng khí để biểu diễn những động tác, những ca khúc tuyệt vời nhất ở trên sân khấu. Nhưng v́ sau buổi biểu diễn tại Tokyo Dome nhóm nhạc của chúng tôi đă trở nên nổi tiếng hơn rất nhiều. V́ vậy lịch làm việc cũng dày hơn và tôi cũng không có nhiều thời gian để nghĩ về những chuyện đã qua giữa tôi với anh ấy. Đôi lúc tôi cũng cảm thấy buồn và cô đơn lắm. Mặc dù có các đàn chị thành viên bên cạnh nhưng tôi cũng không thể thoát khỏi cảm giác đó được.

 

Vào đêm cuối cùng của chúng tôi ở Tokyo, cả nhóm chúng tôi đă đi ăn một bữa thật thịnh soạn và vui chơi cả tối. Để rồi khi trờ về khách sạn ai nấy đều mệt mỏi ră rời. Những trước khi đi ngủ họ vẫn c̣n có thể trêu đùa với tôi được.

 

“Trâm ới, Trâm ời, Trâm ơi, ngủ ở đây một ḿnh có làn cho em nhớ đến một nữa c̣n lại không thế??? Chị ṭ ṃ lắm đấy nhé.”

 

Họ lại bắt đầu ùa vào để trêu đùa tôi. Họ hỏi tôi hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Tất cả đều là những câu hỏi liên qua n đến chuyện t́nh cảm của tôi. Nào là nhớ người ấy không, thường nói những chuyện ǵ với nhau hay anh ấy thường dẫn tôi đi chơi ở đâu. Khi mà tôi không thể trả lời những câu hỏi đó và bắt đầu cảm thấy bối rối trước t́nh cảnh này th́ tôi đă hỏi vặn lại họ.

 

“Chuyện của em th́ mấy chị muốn nghĩ sao th́ nghĩ. Thế cho em hỏi một vài câu được không?”

 

“Hỏi chuyện á ? Có chuyện ǵ mà em thắc mắc th́ em cứ hỏi những bà chị thông thái đây. Bọn chị sẽ giải đáp cho, đúng không Linh, Lan.”

 

“Đúng đó, đúng đó, Hương nói đúng đó. Chị Linh đây cũng thông minh lắm đấy nhé đừng có đùa.”

 

“Sao cũng được, mà các cậu nói nhỏ thôi, những người khác kiệt sức mà lăn ra ngủ rồi ḱa.”

 

“Chị Lan nói đúng đấy ạ.”

 

“Thế em muốn hỏi bọn chị chuyện ǵ ?” Cả bao người họ đồng thanh nói với tôi

 

“Cũng đơn giản thôi. Mọi người lúc nào cũng trêu em trong chuyện t́nh cảm nên em cũng chỉ muốn biết là về chuyện t́nh cảm của các chị nó ra sao thôi ư mà.”

 

“À…ừ th́….cũng b́nh thường như những cặp t́nh nhân khác thôi. Dù chị cũng là Captain của nhóm mà lại.”

 

“Linh ơi đừng nói dối em ấy nữa. Thôi th́ cứ nhận là cả ba đứa ḿnh đều đang cô đơn lẻ loi đi.”

 

“Đúng đấy, đúng đấy, Lan nói phải đấy. Thôi dẹp chuyện này đi. Sáng mai c̣n phải bắt chuyến bay về nước nên mọi người đi ngủ sớm đi.”

 

“Vâng ạ ~” Những người c̣n lại đồng thanh nói tỏ ra vẻ ngoan ngoăn trông khá thú vị.

 

Đêm hôm đó, chẳng hiểu sao tôi không tài nào ngủ được. V́ vậy tôi quyết định ra ngoài ban công hóng gió để thay đổi không khí. Trên bầu trời đen thẳm xa xôi đằng kí là những ngôi sao đang tỏa sáng lấp lánh và ánh sáng đẹp dẽ nhất chính tất nhiên là ánh trăng. Nh́n khung cảnh này khiến cho tôi nhớ lại một câu nói đă in đậm vào trong trái tim tôi. Đó chính là “bài học đầu tiên” mà người ấy dạy cho tôi. Một lời khuyên về việc tỏa sáng trên sân khấu vô cùng ý nghĩa. Khi nghoảnh lại phía sau, tôi thấy mọi người đă ch́m sâu vào trong giấc ngủ. Trong khoảng không gian màu đen sau thẳm trước mắt, tôi vẫn có thể nhìn ra được khuôn mặt của từng người lúc này mới ngây thơ làm sao. Mặc dù phần lớn đều là học sinh cấp III hay đại học nhưng tận sâu bên trong tâm hồn của họ vẫn rất trẻ con. Luôn muốn được vui chơi và cũng hay tỏ ra nhơng nhẽo. Rồi không biết từ lúc nào, một trong những đàn chị của tôi – chị Quỳnh – một người điềm đạm, hiền lành và tốt bụng đang ngồi bên cạnh tôi. Tính t́nh của chị Quỳnh và chị Linh là hoàn toàn trái ngược nhau. Nếu bảo tôi so sánh th́ giống như một tiểu thư duyên dáng với một cô nàng ương bướng, cứng đầu vậy. Nhưng chẳng hiểu sao mặc dù tính t́nh trái ngược hoàn toàn nhưng họ lúc nào cũng hiểu nhau và c̣n là cặp đôi bạn thân nhất trong nhóm. Nhiều lúc tôi không thể hiểu được chuyện này. Khi tôi hỏi th́ chị Quỳnh chỉ nói đơn giản là “Bạn thân với nhau nên hiểu nhau là lẽ thường t́nh mà”. Không hổ danh là WL ( Douple L )

 

Những tiếng rơi lộp bộp, lộp bộp bắt dầu kêu lên ở bên ngoài. Từng giọt mưa đã bắt đầu rơi xuống. Đây là lần đầu tiên tôi được tận hưởng một cơn mưa đầu hạ tại Tokyo. Tâm trí tôi bắt đầu bị cuốn theo những âm thanh ấy. Trong lúc đầu óc tôi đang ở trên mây th́ chị Quỳnh ngồi bên cạnh đă bắt chuyện với tôi.

 

“Trâm ơi, sao em c̣n ngồi đây thế ? Bộ em không ngủ được sao?”

 

“À…dạ…em….dạ vâng, em không ngủ được ạ. Vậy c̣n chị th́ sao ạ ? Chị cũng không ngủ được ạ ?”

 

Đầu óc tôi như vừa từ trên trời rơi xuống. Tôi ậm ừ trả lời câu hỏi của chị và hỏi lại lư do mà chị vẫn c̣n thức. Ngẫm lại mới thấy tôi rất ít khi nói chuyện với chị Quỳnh. Có thể đây là lần đầu tiên cũng nên. Nói chuyện với một cô gái xinh đẹp, dịu dàng như vậy th́ cho dù là nam hay nữ th́ cũng đều cảm thấy bối rối thôi. Sau đó, chị đáp lại tôi bằng một giọng nói nhẹ nhàng.

 

“Ừm, chị cũng không ngủ được. Chả là đây là lần đầu tiên chị đến Nhật Bản. Từ lâu, chị đă rất muốn được ngồi dưới tán cây hoa anh đào một lần cho biết đó mà. Dù ǵ th́ hoa anh đào cũng là biểu tượng đặc trưng cho đất nước này.”

 

“Cũng đúnh nhỉ. Vậy th́ sáng mai em và chị sẽ dậy thật sớm và đi đến gốc anh đào ở gần bờ sông chị nhé. Hôm qua lúc đi tập về em có đi ngang quá đó và thấy rằng đó đúng là một quang cảnh tuyệt vời.”

 

“Vậy sao? Quyết định thế nhé.”

 

Rồi sau đó chị đứng dậy, bám tay vào lan can của ban công. Sau đó, bỗng từ đâu có một cơn gió thổi ngang qua khiến cho mái tóc và tà váy của chị bay phấp phới. Ngay lúc này đây, trong chị giống như là một thiên thần vậy. Khuôn mặt tôi bỗng đỏ ửng lên khi nh́n chị. Chắc hẳn lúc này trông tôi buồn cười lắm. Thật là ghen tị quá đi. Nếu như tôi có thể trở nên giống như chị th́ đã tốt hơn nhiều rồi. Bỗng nhiên, chẳng hiểu sao chị cúi khuôn mặt của ḿnh sát vào mặt của tôi.

 

“Trâm này, em có thể kể cho chị một chuyện được không ?”

 

“Kể chuyện ? Kể chuyện ǵ cơ ạ ?”

 

“Th́ là lần gặp mặt của em với bạn trai và cả việc người ấy tỏ t́nh với em nữa. Mà nếu em không muốn th́ thôi, chị cũng không ép buộc ǵ đâu.”

 

“À…dạ….Không có ǵ đâu ạ. Mặc dù kể ra cũng hơi ngại những nếu như chị muốn th́ em có thể kể cho chị nghe cũng được.”

 

“Thật vậy sao ? Thật thích quá đi. Không biết câu chuyện sẽ như thế nào nhỉ ? Ngọt ngào như sô – cô – la hay mặn chát như muối đây ?”

 

Khuôn mặt chị Quỳnh áp sát khuôn mặt tôi khiến cho tôi cảm thấy rất ngại nghùng. Nhưng câu chuyện đó là một quá khứ mà tôi không hề muốn nhớ lại. Nhưng tôi cũng muốn san sẻ nó cho người khác để giúp ḿnh vơi đi gánh nặng trong ḷng. Tôi ngồi nói chuyện cùng chị Quỳnh tới tận 2 giờ sáng. Trong lúc tôi kể chuyện, biểu cảm trên khuôn mặt chị ấy thay đổi liên tục. Cũng phải thôi. Bởi v́ đối với tôi th́ đó đúng là một câu chuyện khủng khiếp, một câu chuyện tôi không bao giờ muốn nhớ lại.

 

Sau khi câu chuyện của tôi vừa dừng lại, tôi ngẩng mặt lên và nhìn vào ánh mắt của chị Quỳnh. Trên gương mặt trắng trẻo của chị ấy đă ửng đỏ tự lúc nào và đôi mắt đă rưng rưng với hai hàng nước mắt từ từ chảy xuống. Sau đó, chị ấy xin lỗi tôi v́ đă gợi lại một kư ức đau thương cho tôi. Nhưng tôi đă cố gắng làm như không có chuyện ǵ và nói với chị rằng tôi cũng muốn kể cho ai đó chuyện này để chị ấy không lo lắng và tự dằn vặt ḿnh. Mong rằng như vậy sẽ giúp cho chị ấy không cảm thấy áy náy.

 

“Chị xin lỗi nhé Trâm. Chị thật ḷng không muốn gợi lại những hồi ức đau buồn đó cho em đâu. Làm ơn hăy tha lỗi cho chị nhé.” Vừa nói, chị vừa lau nước mắt. Nh́n chị ấy lúc này khiến tôi cho dù có muốn th́ cũng không thể la mắng chị ấy được.

 

“Không sao đâu mà chị Quỳnh. Dù sao th́ em cũng muốn tâm sự chuyện này với ai đó chứ cũng chẳng muốn giữ măi trong ḷng làm ǵ.”

 

“Vậy sao. Nhưng dù ǵ chị cũng vẫn muốn xin lỗi em.”

 

“Không sao đâu mà. Như vậy là được rồi. Chị hăy mau về giường ngủ đi ạ. Bây giờ cũng đă muộn rồi. Ngày mai chúng ta c̣n có buổi đi chơi với mọi người nữa cơ mà. C̣n phải giữ sức nữa chứ.”

 

“Ừm, được rồi. Em cũng ngủ sớm đi nhé.”

 

“Dạ vâng. Mà chị Quỳnh này, chị có thể giữ bí mật với mọi người chuyện này được không ạ ? Em không muốn mọi người v́ thế mà mất vui.”

 

“Tất nhiên rồi. Chị sẽ làm mọi thứ để giúp em.”

 

“Cảm ơn chị nhiều lắm ạ. Vậy th́ bây giờ chị em ḿnh đi ngủ thôi không là sáng mai mắt lại thâm như gấu trúc mất.”

 

“Đúng ha. Không thể để mọi người cười chúng ta được.”
Rồi tôi và chị cùng về giường của ḿnh và bắt đầu ch́m sâu vào giấc ngủ. Chắc hẳn chị đă mệt lắm rồi. Thức khuya như vậy rồi c̣n khóc một trận nữa cơ mà. Lúc này, mọi người đă ngủ say, khung cảnh xung quanh không có lấy một tiếng động. Mọi thứ bị bao phủ bởi một màu đen và không có lấy một chút ánh sáng. Thật đáng sợ ! Tôi nghĩ rằng ḿnh cũng nên chợp mắt một chút. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, khung cảnh khi ấy lại hiện ra trước mắt tôi như thể mọi chuyện vừa mới xảy ra vậy. Chuyện đó lại diễn ra một lần nữa ngay trước mắt tôi sao ? Tôi không thể chịu được khi nh́n thấy cảnh ấy. Tôi nằm lăn lội trên giường, khuôn mặt tôi tràn đầy sự đau đớn. Đây đúng là một cơn ác mộng khủng khiếp nhất. Trên đời này đâu có ai muốn trải qua một nỗi sợ khủng khiếp nhất đời hai lần đâu. Rồi bỗng nhiên chẳng hiểu sao tôi ngồi bật dậy, hét lên một tiếng. Nhưng may thay tôi đă kịp thời vớ lấy cái gối rồi che miệng lại để âm thanh không phát ra quá lớn. Thật may mắn v́ mọi người vẫn đang ngủ ngon lành. Cơ thể tôi bây giờ như vừa mới tắm xong vậy. Toàn thân mồ hồi nhễ nhại khiến cho ga chải giường ướt sũng. Tôi ngồi im một lúc, lấy lại sự b́nh tĩnh rồi vớ lấy cái đồng hồ ở đầu giường. Mới chỉ có 5 giờ sáng thôi sao ? Tôi ngồi dậy, đi tắm để thay bỏ bộ đồ ngủ và lột bỏ lớp mồ hôi. Tắm xong, tôi khoác lên ḿnh một bộ váy trắng được trang trí bằng những bông hoa anh đào tuyệt đẹp. Chắc hẳn nó sẽ rất hợp với buổi đi chơi ngày mai. Tôi chỉ muốn hào ḿnh vào không khí vui vẻ này để quên đi cơn ác mộng đáng sợ đó.

 

“Bây giờ vẫn c̣n sớm, hay ḿnh đi làm một chút đồ ăn để giải tỏa tâm trí nhỉ ? Chắc đó cũng là một ư hay. Vậy th́ bây giờ, ḿnh nên làm món ǵ đây nhỉ? Thôi th́ cứ làm đại những món ǵ đó mà ḿnh giỏi đi. Được rồi, BẮT TAY VÀO LÀM THÔI ! ! ! !”

 

Vừa khoác tạp dề lên người, tôi vừa suy nghĩ về những món ăn ḿnh sẽ làm để giải tỏa tâm trí vào ḥa ḿnh vào niềm vui của việc nấu ăn. Tôi vưa ngâm nga một bài hát , vừa làm những món ăn như bánh kem, bánh táo, bánh dâu,… Khi nh́n lại tôi mới thấy rằng những món ḿnh làm chỉ toàn là bánh rồi ở đó tự cười một ḿnh.

 

Điều này đúng là tuyệt vời. Khi đó, ḿnh đă hoàn toàn ch́m sâu vào việc nấu nướng và quên bẵng mất những chuyện vừa xảy ra. Đúng là hạnh phúc thật đấy. Không lâu sau, tôi nh́n vào chiếc đồng hồ rồi giật bắn ḿnh v́ bây giờ đă là 7 giờ sáng rồi. Cứ thế này th́ sẽ không có thời gian đi chơi mất. Rồi sau đó đến chiều phải lên máy bay rồi về nước nữa. Thế này th́ muộn mất thôi. Tôi chạy ngay vào bên trong rồi hét lên một tiếng thật to.

 

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA ! ! ! SÁNG RỒI ĐÂY, DẬY ĐI THÔI, KHÔNG TH̀ SẼ MUỘN MẤT”

 

“Hể…cái ǵ thế? Cái ǵ thế? Bộ có chuyện ǵ xảy ra rồi sao?” Mọi người vừa mở mắt, vừa ngoáp ngủ, ngơ ngác nh́n nhau và nói với vẻ hoảng hốt.

 

“Không có ǵ đâu ạ. Chả là chiều chúng ta về rồi nên em muốn có một buổi đi chơi thật đáng nhớ đó mà ~! ! !” – Tôi vừa cười vừa nói ra vẻ khoái chí lắm. Đúng thật, chỉ có tôi và chị Quỳnh biết về chuyện đi chơi này thôi.

 

“Đi chơi! Đi chơi ! Nào ta cùng đi chơi. Hôm nay phải chơi thật vui đó nhé. À mà Trâm này, sao em lại mặc tạp dề thế ? Trông mắc cười quá đây.” – Chị Quỳnh ngồi ở trên chiếc giường rồi nói với vẻ mặt hồn nhiên như đó chỉ là một việc thường ngày vậy.

 

“À… th ́… cái này là … V́ hôm nay đi chơi nên em muốn trổ tài nấu nướng của ḿnh cho mọi người xem đó mà. Mọi người thấy sao ?” – Bây giờ tôi đang tỏ ra vẻ khá tự hào về tài năng nấu nướng của ḿnh. Vậy mà chẳng hiểu sao mọi người cười ầm lên. Rồi bỗng dưng chị Linh ngồi đó bắt đầu lên tiếng.

 

“Được rồi mọi người, với tư cách là Captain, tôi muốn mọi người dậy ngay và đi thay đồ để chúng ta ra ngoài nào. Hôm nay là ngày cuối rồi đấy.”

 

“YEAHHHH ! ! ! Nhanh lên nào” – Sau khi nghe những lời nói đó của chị Linh, tất cả mọi người hô vang như chuẩn bị lên chiến trường tới nơi vậy, khiến tôi giật cả ḿnh.

 

Tôi quay vào bếp rồi gói ghém hết tất cả số bánh lại vào giỏ rồi ra ngoài ngồi chờ mọi người. Chẳng mấy chốc sau họ đă tập chung đầu đủ rồi xếp thành một hàng ngay ngắn để chuẩn bị “hành quân” tới vị trí cắm trại. Rồi sau đó, chị Hương hỏi chúng tôi.

 

“Thế th́ bây giờ chúng ta định đi đâu đây ? Phải đi đến nơi nào thật thú vị đấy nhé.”

 

“Nơi chúng ta sẽ đến chính là khu ngắm hoa anh đào gần bờ sông. Nơi đó khung cảnh thơ mộng, lăng mạn lắm đấy nhé.” – Chị Quỳnh nói với khuôn mặt như thể chuẩn bị đi hẹn ḥ vậy. Không ngờ trông chị ấy cũng có lúc trông như vậy.

 

Sau đó, chúng tôi cùng nhau đi đến địa điểm đă định sẵn từ đầu. Tất cả mọi người vừa đi vừa hát thật to khiến cho mọi người xung quanh nh́n chúng tôi chằm chằm. Nhưng v́ chúng tôi là người ngoại quốc nên chắc hẳn cũng chẳng có ai nhận ra chúng tôi là Idol. Vậy mà chẳng biết từ đâu có một cô bé chạy đến và rồi xin chữ kư của chị Hương. Cô bé nói bằng tiếng Nhật già mà cứ ni ni hay na na mọi người chẳng ai hiểu ǵ cả. Nhưng thấy trên tay cô bé cầm một quyển sách với cây bút nên chúng tôi cũng hiểu ra được phần nào điều mà cô bé ấy muốn nói. Trong lúc mọi người đang tập trung vào chuyện đó th́ chị Quỳnh bỗng bước tới bên cạnh rồi ghé miệng vào sát tai tôi. Lúc đầu tôi chả hiểu ǵ cả. Nhưng rồi sau khi nghe chị ấy nói th́ tôi mới hiểu rằng chị vẫn c̣n rất áy náy chuyện tối qua nên đă qua để xin lỗi tôi. Tôi mỉm cười để tỏ ra không có ǵ nhưng trong ḷng tôi vẫn cảm thấy hơi khó chịu và tôi đă nghĩ rằng ước sao chị ấy đă không ṭ ṃ rồi hỏi tôi những chuyện như vậy. Bây giờ tôi đă bắt đầu cảm thấy rằng ḿnh hơi ghét chị ấy rồi. Cứ nhắc đi nhắc lại một chuyện như vậy, chẳng nhẽ lại muốn tôi bị đẩy vào cơn ác mộng đó lần nữa. Nhưng chắc là tôi không nên nói với ai về chuyện này.

 

Cuối cùng, chúng tôi đă đến nơi rồi. Cả nhóm khuỵu chân xuống rồi bắt đầu than thở. V́ ở Nhật phần lớn mọi người đều đi bộ nên chúng tôi cũng muốn thử tại sao họ lại thích đi bộ đến như vậy. Để rồi cuối cùng là mệt mỏi ră rời. Ai nấy đều không ngừng than thở. Nhưng khi nh́n thấy cây hoa anh đào, gương mặt cả nhóm bỗng dưng thay đổi. Mặt ai nấy cũng đều cực ḱ bất ngờ v́ đây là lần đầu tiên được nh́n thấy hoa anh đào thật sự.

 

Rồi từ phía sau tôi, một người chị lớn hơn tôi một tuổi bước tới gần rồi ghé sát vào tai tôi.

 

“Nè, lúc năy em và chị Quỳnh nói chuyện ǵ mà bí mật quá vậy ? Có thể cho chị biết với được không ?”

 

Heh ? Cái ǵ cơ ? Lúc đó mọi người đâu có để ư ǵ tới chúng tôi đâu nhỉ ? Bây giờ tôi phải làm sao đây ? Phải nói ǵ với chị ấy đây ?

 

“Dạ, không có ǵ đâu ạ. Chị nghĩ quá rồi chị Ngân. Chả là chị ấy muốn ăn thử bánh của em đó mà. Không có ǵ đâu ạ.”

 

Phải làm sao đây ? Nếu chị ấy biết là tôi đang nói dối th́ tôi sẽ lại phải nhắc lại câu chuyện đó sao ? Lại phải nhấn ch́m bản thân ḿnh vào tuyệt vọng lần nữa hay sao ? Tôi không muốn, không muốn điều đó chút nào.

 

“À, ra là vậy hả. Chả là chị cũng muốn ăn thử bánh của em đó mà. Vả lại bộ váy hôm nay em mặc đúng là đẹp thật đấy. Ghen tị ghê ! Chị cũng muốn có một bộ.”

 

“À, ra là vậy ạ. Thế bất cứ khi nào chị muốn em cũng có thể cho chị mượn mà. Dù ǵ chị và em cũng nhỏ người như nhau.”

 

“Mồ, bộ em đang chê chị nhỏ người hay sao chứ … Thật là”

 

“Dạ, em xin lỗi. Thôi, chúng ta mau bắt đầu bữa tiệc thôi nào. Ăn thôi, ca hát thôi.”

 

“Được rồi, bắt đầu thôi.”

 

Tất cả mọi người đều là thành viên của một nhóm Idol nữ nên việc biểu diễn cũng không mấy khó khăn. Mọi người hợp tác với nhau, tạo nên những động tác và một màn trình diễn tuyệt vời nhất. Có thể nói rằng màn tŕnh diễn lúc này của chúng tôi c̣n tốt hơn cả khi biểu diễn trên sân khấu.

 

Thật may mắn làm sao. Khi mà tôi có thể thoát khỏi được chuyện này. Nhưng tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó – ngày mà tôi gặp anh. Ngày hôm đó chính là định mệnh đă sắp đặt cho tôi ở bên cạnh anh. Idol Ca Nhạc và Idol Nam của trường.

 

Sau một buổi vui chơi và quẩy hết ḿnh. Tất cả chúng tôi về khách sạn để sắp xếp đồ đạc chuẩn bị cho chuyến đi về nước. Sau đó cả nhóm chúng tôi xách va li đi đến sân bay. Khi lên máy bay, mọi người lại bắt đầu bàn tán về chuyến đi và buổi biểu diễn tại Tokyo Dome. Nhưng chỉ một lúc sau, mọi người bắt đầu mệt mỏi rồi lăn ra ngủ. Tất cả mọi người, chỉ c̣n mỗi tôi là c̣n thức.

 

Tôi vẫn tự hỏi rằng tại sao chuyến đi lần này, tôi lại vướng vào nhiều rắc rối như vậy. Đặc biệt là về chuyện đó. Tôi chỉ mong sao không bao giờ phải nhắc lại chuyện đó bất ḱ một lần nào nữa. Giờ đây, tôi vẫn cảm thấy buồn mỗi khi nghĩ về chuyện đó. Tôi cần phải có một chút hy vọng trong cuộc sống để không nhấn chìm bản thân vào nỗi tuyệt vọng ngày nào.

 

Mọi chuyện như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Vào một buổi sáng đẹp trời, khi ông mặt trời vừa hé rạng đông, từng tia nắng ấm áp bắt đầu chiếu xuống con đường làng quen thuộc. Từng cơn gió đầu hạ nhẹ nhàng thổi qua khiến cho hai hàng cây bên đường đung đưa không ngớt, tạo nên những âm thanh ŕ rào nghe thật vui tai. Con đường hằng ngày mà tôi đi tới trường hôm nay được trải dài bằng một màu xanh của những tán lá vừa rụng xuống. Tại sao trông nó lại trang trọng đến như vậy ? Chẳng nhẽ nó đang chờ đợi một điều ǵ đó đặc biệt hay sao ? Nếu vậy thì hôm nay ắt hẳn sẽ rất đặc biệt đây.

 

Hôm nay tôi tới trường như mọi ngày. Tôi cứ ngỡ rằng hôm nay sẽ chỉ là một ngày b́nh thường như bao ngày khác. Nhưng không phải như vậy, hôm nay là ngày đặc biệt không chỉ đối vơi riêng tôi mà là đối với cả toàn thể học sinh trong ngôi trường của tôi. Mọi chuyện chính là có một anh chàng vô cùng đẹp trai vừa chuyển tới ngôi trường của tôi. Một con người lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng chẳng hiểu tại sao bọn con gái lại thích hăn tới vậy. Cứ như là chỉ cần được hắn nh́n một cái là hạnh phúc cả đời vậy.

0

Related Posts

Leave a Reply

Site Menu