#122 THÌ ĐÂY CŨNG CHỈ LÀ CÂU CHUYỆN VỀ TUỔI TRẺ CỦA HỌ, VẬY THÔI!

0

Tác giả: Nguyễn Ngọc Huyền
Shouhei Arc.
Ngày nhập học – ngày những học sinh mới bước vào cánh cổng của trường cao trung, bắt đầu một quãng đời học trò mới với những trang hồi kí đáng nhớ.
Cao trung, có lẽ là nơi mà mỗi học sinh cấp III tận hưởng, sống hết mình vì tuổi trẻ bên bạn bè. Có lẽ cũng là nơi tạo nên những kỉ niệm, những hồi ức đẹp để mai sau khi nhìn lại vào cuốn album hay hồi tưởng lại, khiến chúng ta bật cười và xúc động: “A! Hồi đó vui thật!”.
Đúng! Những học sinh hưởng thụ tuổi thanh xuân của mình với bao chuyến đi chơi, với những mối tình trai gái, tình bạn, tình thầy trò và sách vở.
Không còn là những đứa trẻ bồng bột, ngây thơ, chưa thấu sự đời, luôn nhìn mọi việc với con mắt to tròn đáng yêu nữa. Cũng không quá sa ngã vào những vòng xoáy bấp bênh của cuộc đời, mang nỗi lo toan của người lớn.
Tuy đã dễ bị những thói hư xã hội, những tò mò tuổi mới lớn cám dỗ, nhưng vẫn giữ được những nét hồn nhiên, vô tư của tuổi học trò.
Đúng! Cao trung là chỉ sống sao cho không lãng phí quãng đời học sinh cuối cùng của mình, làm bước đệm cho tương lai đầy đủ, để mai sau không phải nuối tiếc: “À! Thật là muốn quên hết đi.”
~ . ~ . ~
[SỐNG SÔI ĐỘNG – VUI VẺ VỚI CÂU LẠC BỘ BÓNG CHÀY]
Một cái khẩu hiệu rõ ngớ ngẩn.
Cậu ta lặng lẳng đứng yên đó.
Sau khi ra vẻ đăm chiêu nhìn vào dòng chữ khẩu hiệu kia, cậu ta tiếp tục đi.
– Bạn có muốn gia nhập Câu lạc bộ Trà đạo không?
– Nếu có hứng thú hãy ghé thăm Câu lạc bộ Thư pháp của tụi mình!
Đó là những âm thanh ở gần đó. Những lời mời gia nhập câu lạc bộ đầy thân tình.
Có người đang cầm áp phích đi phân phát, cũng có người đang trưng bày những sản phẩm của Câu lạc bộ.
Có người lại đang ngồi viết đơn xin gia nhập, mà cũng có người đang chán nản dọn dẹp bàn ghế.
Khắp khuôn viên trường không phải tiếng nói chuyện rôm rả, thì cũng là những lời mời mọc, chiêu mộ thành viên mới.
Nói đến quãng đời học sinh thì có rất nhiều điều đáng nhớ.
Một trong những kỉ niệm đẹp nhất chính là: Hoạt động Câu lạc bộ.
Nơi những con người có cùng lí tưởng, sở thích, ngày ngày tụ tập lại với nhau sinh hoạt, cùng nhau trải qua những năm tháng cấp III. Mà ngoài theo đuổi sở thích ra, sinh hoạt Câu lạc bộ cũng là những bước chuẩn bị cho những sự kiện kiểu như: lời bày tỏ trong căn phòng sinh hoạt chẳng hạn.
Quả đúng với khẩu hiệu:
[SỐNG THẬT NĂNG ĐỘNG VÀ HẾT MÌNH VỚI NĂM THÁNG CAO TRUNG CỦA BẠN].
Cậu nam sinh tóc màu băng lam nhạt tiếp tục ngẩng đầu nhìn lên tấm băng rôn được treo hoành tráng ở dãy nhà phụ.
Với màu nền là màu đỏ thắm, hàng chữ màu vàng kia dễ dàng thu hút được ánh mắt của mọi người.
Nhưng so với việc hòa vào với không khi của lễ hội Nhập học thì cũng không có ai dành thời gian để săm soi và đánh giá dòng khẩu hiệu kia đâu. Đó là những gì mà cậu nam sinh đó nghĩ.
Trên tay cậu cầm một cuốn sách văn chương dày cộp được đóng bìa cẩn thận với dòng nhan đề được in cách điệu. Trước giờ cậu thường giết thời gian bằng cách đọc những cuốn sách một cách ngẫu nhiên. Cậu từng đọc qua những tác phẩm nổi tiếng trên thế giới như: Sans famille[1], Les Misérable[2] , Le Papa de Simon[3] ,… rồi đến cả những cuốn sách bình thường đại loại như Bí quyết để thành công hay là Cảm ơn cuộc đời gì đó, đại loại như vậy.
Và giờ thì cậu đang cố “tiêu hóa” từng dòng chữ được in trên nền giấy đã ngả vàng theo thời gian. Cuốn sách triết lí này của một triết gia nào đó mà chính cậu cũng chẳng biết tên và lai lịch của ông ra sao.
Nhưng cậu thầm xin lỗi đến những con người đã tốn công tốn sức để in ấn, viết lách nên cuốn sách này, cậu cũng cảm thấy có lỗi với người đàn anh vừa rồi đang làm thủ thư của thư viện. Nhưng bên trong cuốn sách – theo cá nhân cậu nghĩ – toàn là những lí luận nhảm nhí.
Chân vừa đi, cậu vừa lờ đờ đánh con mắt về phía trước.
Trên tai cậu ta vẫn đeo headphone, dây tai nghe được kết nội với một máy ipod nhỏ trong túi áo đồng phục của cậu.
Vang vọng trong headphone đó cũng chỉ toàn những giai điệu nhàm chán, tương tự như: [Đừng quên quãng thời gian ta bên nhau…] hay [Mãi nhớ về bạn bè, thầy cô và mái trường…] hay cái gì đó như vậy.
Bóng của cậu ngả dài trên nền đất còn ngập cơ man những cánh hoa anh đào như trải thảm. Mặc dù mặt trời đã khuất núi, nhưng sân trường vẫn còn rất nhiều học sinh. Vì hôm nay là ngày đón học sinh mới vào trường, cũng là dịp để cho họ tham quan, dạo chơi trong trường mời, và là cơ hội để cho những Câu lạc bộ chiêu mộ thành viên năm đầu này.
Không phải cậu ta có sự quan tâm gì dành cho hai ba cái sự kiện này. Lí do cậu còn bám trụ lại đến muộn như thế bởi vì sau buổi tập trung ở nhà thể chất, cậu giam mình để giết thời gian trong thư viện. Thành thử ra khi nhận biết được thì thời gian cũng đã quá muộn.
Trường cao trung “Seishun” này – cái tên ai nghe qua cũng phải bật cười vì hai chữ “Thanh xuân” – điều làm cậu bận tâm là khuôn viên trường quá rộng. Để không hiểu nhầm, lí do cậu đăng kí vào trường không phải do độ ngớ ngẩn của vị hiệu trưởng đáng tôn kính khi đặt tên trường như vậy, hay là do thành tích 80% học sinh thi đỗ đại học sau khi tốt nghiệp, càng không phải do hứng thú quá độ bởi cái tên đã quá nổi tiếng khắp trong vùng. Lí do cậu chọn nó chỉ vì nó gần với căn hộ cậu đang thuê, chỉ cần mất khoảng 5 phút đi bộ là cậu có thể đến, không phải tốn công tốn sức để đạp xe hay là chen chúc ở nhà ga.
Quay lại con đường “gian nan” để ra đến cổng trường kia của cậu ta, chỉ còn vài bước, vài bước nữa là cậu nam sinh với bộ áo len đồng phục bỏ lại sau lưng hết thảy những “bức ảnh” đầu tiên của năm Cao trung để nhét vào cái album “Cuộc đời”.
Cứ ngỡ vậy.
– A! Xin lỗi.
Cậu bất ngờ ý thức được thấy mình và phải “thứ” gì đó, lười biếng đánh con mắt lại để tiếp nhận thông tin, cậu nói thoáng qua một lời xin lỗi.
– Sao vậy Kiseki?
– À, không có gì. Chắc mình va phải ai đó thôi. – Một cậu nam sinh khác với mái tóc màu đỏ thẫm cười trừ.
Bao quanh cậu thanh niên đó là những cô gái mặc đồng phục Seishun.
Trong đó một cô gái mái tóc hồng phấn hỏi:
– Shou-san[1] đã quyết định tham gia câu lạc bộ nào chưa?
– Cậu ấy định tham gia Câu lạc bộ Bóng đá của tớ. Nè đúng không? Nhỉ?
– A…Chuyện đó…Mình vẫn chưa quyết định được.
– Hể? – Những cô gái xung quanh cậu thanh niên “hể” lên với vẻ điệu đà.
Chàng trai gãi gãi mái tóc đỏ của mình, chẳng biết đáp sao với những chuyện này. Thường thì trước khi kịp suy nghĩ, những cô gái kia đã đưa ra rất nhiều lựa chọn cho cậu.
Shouhei Kiseki – một học sinh năm nhất với điểm số cao nhất đầu vào, bên cạnh đó còn là một thiếu gia nhà phú ông. Càng hoàn hảo hơn là vẻ ngoài của cậu ta hệt như mẫu Bạch mã hoàng tử và tính ga-lăng mà mấy cô nữ sinh đủ thể loại “hậu bối” hay “tiền bối” phải ngây ngất, điêu đổ với cậu.
Các cô gái vẫn tiếp tục bám dính lấy cậu, nói chuyện này nọ về các Câu lạc bộ này kia. Đi ở giữa, cậu nhẹ thở dài một tiếng.
Từ sáng đến giờ, khi bài phát biểu của thầy hiệu trưởng bắt đầu kéo dài dai dẳng đến từng phút từng giờ, cũng như khi học sinh năm nhất được thời gian cá nhân đi tham quan trường, cậu đã bị từng này người con gái với những bộ đồng phục đáng yêu bao quanh.
Thấy cảnh đó nếu là một thằng con trai bình thường chắc chắn sẽ ganh tị đủ thứ với cậu.
Vừa đi cậu vừa suy nghĩ.
Câu lạc bộ à? Cậu cũng chẳng có ý định sẽ tham gia bất cứ cái nào.
Có ai ngờ một mẫu học sinh chuẩn mực với nề nếp, có trí tuệ – một ikemen[1] chỉ cần nói một tiếng là sẵn sàng có một hàng dài những cô gái lập nên fanclub cho cậu – một “con ông cháu cha”, gia đình khá giả – thật ra lại là một cậu học sinh năm nhất không hề có mục tiêu hay hướng đi nào khi đặt chân vào Cao trung.
Nghĩ lại cậu thấy tự cười nhạo chính mình.
Có lẽ một phần cũng là do hoàn cảnh gia đình nên con đường phía trước của cậu dường như đã được cha mẹ chuẩn bị, định đoạt cho từ lúc cậu vừa mói lọt lòng.
Ngay từ khi được sinh ra, cậu đã được rất nhiều người xung quanh xua nịnh, kì vọng. Mặc dù muốn hay không, xung quanh cậu luôn tỏa ra những ánh hào quang, khiến mọi người phải trầm trồ, si mê, ngưỡng mộ, chú ý.
Nếu nói ẩn dụ ví von cho hoa mĩ thì cậu chắc là ánh sáng, cái thứ ánh sáng giống mặt trời thu hút sự “chú ý” của mọi sinh vật. Và mọi sinh vật luôn hướng theo cái ánh sáng chói mắt đó của mặt trời.
Kể thật thì số phận này cũng trớ trêu.
Một con người luôn được mọi ánh mắt hướng đến. Một con người thì bị mọi người coi là sự hiện diện mờ nhạt, không được mảy may một ánh mắt nhìn về.
Khi cái thứ “ánh sáng” đó va chạm với cái “bóng tối” kia, thì chẳng ai có thể nói trước được điều gì. Ánh sáng xua tan, đẩy lùi bóng tối. Hay bóng tối lấn át, dập tắt ánh sáng.
Chỉ một cú va nhỏ do một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một tai nạn hi hữu. Vậy mà lại như một bánh răng được khởi động, các bánh răng theo sau cũng chuyển động theo.
Như trên đã nói, dù ánh sáng xua tan hoàn toàn bóng tôi, bóng tối dập tắt hoàn toàn ánh sáng, thì cũng là những con đường đưa đến cái kết thúc mà “một mất một còn”.
Câu chuyện này, không biết là sẽ đẹp tựa cổ tích, có một cái kết hanh phúc hay là chỉ có đau thương, nhuốm đầy nước mắt được bắt đầu viết nên bằng những dòng đầu tiên.
Shouhei: First Meet.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên.
~ . ~ . ~
– Shouhei Kiseki[1]. Xin được mọi người giúp đỡ từ bây giờ.
Cậu nam sinh bận đồng phục ngắn tay đứng lên, với vẻ mặt tự tin giới thiệu trước cả lớp.
Trong đôi mắt màu vàng kim thể hiện sự vương giả, khí thế. Đương nhiên không quên nở một nụ cười thường thấy trên gương mặt cậu để đi cùng khuôn mắt phấn chấn lúc này.
Cả lớp bấy giờ vỗ tay ầm ầm như pháo rang, có lẽ chủ yếu là lũ con gái.
Nói đến việc này phải nói về khoảng 10 phút trước – khi tiết học đầu tiên của ngày học đầu ở lớp 1-1 bắt đầu – tiết chủ nhiệm.
[HÃY BẮT ĐẦU BÀI HỌC VỚI MỘT CUỘC GIỚI THIỆU] – Trên bảng đen ghi thật to hàng chữ viết bằng phấn.
Đó là sau khi mà thầy giáo cầm theo chiếc cặp đen bước vào cửa lớp. Khuôn mặt thầy lộ rõ sự hồi hộp mà ai cũng dễ nhận ra.
Đặt cặp xuống ghế, thầy liền quơ viên phấn trắng trước khi bất cứ học sinh nào kịp phản ứng, thầy viết nắn nót với tốc độ nhanh trên bảng dòng chữ kia.
Viết dứt những nét phấn cuối, thầy quay lại về phía học sinh, vẻ mặt cương nghị nói:
– À..e hừm! Thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp 1-1 của các em, Jun Omade, hãy cùng giúp đỡ lẫn nhau, có nhiều kỉ niệm đẹp của ba năm Cao trung này nhé.
Như đã chuẩn bị ý tưởng từ trước, sau màn giới thiệu vừa trên, thầy giáo liền nhanh chóng đề xuất:
– Ừm, xem nào…Vậy chúng ta sẽ bắt đầu bằng một lời giới thiệu nhé. Các em cứ giới thiệu tên họ và vài nét thú vị của bản thân để cả lớp làm quen lẫn nhau trước. Ừm…bắt đầu từ em…đúng…em từ dãy ngoài cửa ra vào đó.
Thầy nói lưu loát với tốc độ nhanh nhưng lại rất dễ vấp, có thể tưởng tượng như một tay diễn viên gà mờ đã bỏ ra bao nhiêu công sức để học thuộc lòng kịch bản, giờ đang hí hửng trổ tài lên diễn cho “đạo diễn” xem.
Mà cũng từ một câu nói của giáo viên chủ nhiệm như vậy, các học sinh cứ luân phiên thay nhau đứng lên giới thiệu họ tên và những thứ-gì-đó làm nổi bật nét riêng của mình.
Có thể xem như đó là sự đồng ý với quyết định của thầy giáo chủ nhiệm kia – mà lời giáo viên nào có học trò dám đi ngược lại.
– Tên mình là Kana Isshi. – Một cô nữ sinh giới thiệu – Từ giờ xin chiếu cố mình nhé ~!
Cô nữ sinh đó mỉm cười, tay “V” nhìn rất đáng yêu.
– Mình cũng rất thích dành thời gian cho bạn bè, như là cùng đi mua sắm, đi hát này. – Cô chỉ ngón trỏ lên vẻ suy nghĩ, ngón tay trắng nõn nhẹ lướt trên phiến môi được son màu đỏ nhạt. – Đúng không nhỉ? – Cô quay ra những bạn gái khác ngồi gần đó cười tươi.
Cô nàng có mái tóc màu hồng phấn, búi tóc cao lên trông rất năng động, còn phần tóc kia lại buộc sang hai bên với dây thun sắc vàng. Nét nữ tính xen lẫn nét năng động khiến cô trở thành hình tượng một cô gái đáng yêu trong mắt mọi người.
Và cứ thế, từng người đứng lên một giới thiệu những gì tương tự như vậy. Tuy nhiên phần sở thích thì phải khác nhau rồi, có người nói, người lại bỏ qua.
Có những học sinh giới thiệu xong liền kết thúc chóng vánh để chuyển lượt tiếp, có người sau khi giới thiệu xong liền bắt đầu kết giao và trò chuyện với cả thầy và các bạn khác.
Mà, dù sao đó cũng là mục đích của cuộc giới thiệu này.
Không dám chắc là cả lớp, nhưng với nét mặt hớn hở của những người kia, thì cũng có thể đoán là phân nửa háo hức cái trò giới thiệu này lắm. Thầy Omade nên vui mừng khi “trò làm quen” của thầy được cả lớp ủng hộ như vậy, mà nhìn khuôn mặt đã giãn ra như chút được nỗi phiền, bớt đi sự căng thẳng lúc đầu thì chắc thầy cũng vui rồi.
Thế nhưng, đi ngược lại bầu không khí sôi nổi của lớp, ở chỗ bàn góc lớp có một cậu nam sinh mái tóc băng nhạt đang ngán ngẩm hướng ánh nhìn ra khung cửa sổ. Bầu trời màu xanh trong như được tô thêm sắc xanh, in hiện lên đôi mắt của cậu.
Cậu không hề dành một chút chú ý nào về phía sau lưng là lớp học.
Quay lại lúc này, khi Shouhei – người ngồi phía trên cậu đang giới thiệu trước lớp.
– A! Trò Kiseki là học sinh có điểm số cao nhất đầu vào đúng không? Chà! Hôm bữa em thay mặt toàn thể học sinh năm nhất lên phát biểu thấy ngầu dữ luôn.
Nhận ra được Shouhei, thầy Omade quên đi sự căng thẳng lúc mới lên lớp, hớn hở thán phục cậu.
– Dạ, em xin cảm ơn về lời khen. – Cậu nở nụ cười để đáp lại lời khen của thầy giáo, cuối câu còn lên giọng tinh nghịch.
Vừa dứt lời, Kana – nữ sinh vừa nãy đã chen lời vô:
– Phải đó Jun-sensei! Shou-san bữa trước quá ư là bảnh luôn.
Cô gái đó mặc chiếc áo đồng phục trắng của trường được cách điệu phần ống tay dài đến cổ tay.
– Jun-sensei? – Ngạc nhiên trước cách xưng hô của Kana, thầy ngơ ngác.
Trong lúc thầy Omade chưa kịp xử lí thông tin mà Kana nói tới, một giọng học sinh nam nói:
– Ê ê…Nghe hay đó, Jun-sensei.
– Gọi tên đó nghe thấy cũng ngầu lắm đó Jun-sensei.
Những tiếng nói từ dưới lớp bắt đầu rộ lên, cả lớp dần dần xôn xao.
– Nhưng như thế nghe hơi trống không đó. – Thầy giáo mỉm cười gượng.
– Em thấy gọi như vậy cũng thân thiết mà – Shouhei vẫn đứng đó góp lời.
Kana được đà, thấy ý kiến về cách xưng hô của mình được hưởng ứng, nói tiếp:
– Đó, thầy thấy chưa Jun-sensei. Còn ở với nhau đến tận 3 năm nữa cơ mà. – Cô vẫn tiếp tục ngồi vắt chéo chân. – Vì thế gọi thân thiết với nhau cũng là chuyện thường tình mà thầy. – Cô chỉ tay vào mình. – Thì Jun-sensei có thể gọi em là Kana-chan hay là Kanacchi, mà Kacchan nghe cũng hay mà.
Kana cười lớn lên, những người xung quanh cô cũng cười theo. Có vẻ những người bạn gái hay tụ tập cùng cô hay là những bạn trai thầm ngưỡng mộ cô đã từng gọi cô bằng những biệt danh thân mật như vậy.
Chắc vì được nhiều người gọi cho nhiều biệt danh nên cô mới rành ba vụ đặt biệt danh này nọ, mà cũng có thể là do cô vốn có “tài” trong mấy chuyện gọi tên như vậy.
Shouhei vẫn đứng đó, cậu cũng cười theo không khí cả lớp.
Thầy Omade thì lại có vẻ thấy e ngại, nhưng lại thiết nghĩ là dù sao lũ trẻ cũng không quên gọi thầy bằng “sensei”[1] âu cũng là may mắn rồi.
– Haizz! Mặc dù là con gái nhưng em đúng là quái nhỉ? Isshi. – Thầy giáo chỉ cười trừ, không biết đây có phải điểm thu hút của học trò mình không nữa.
– Em cứ nghĩ thầy sẽ gọi em bằng biệt danh nào thú vị hơn cơ. – Kana tỏ ra vẻ thất vọng, nhưng lại chỉ nhắm một mắt rồi cười nhẹ, tỏ ra bí hiểm.
Không khí của cả lớp lúc này rất sôi nổi, từng thành viên như cuốn vào không khí đó. Mọi người cười đùa, tán chuyện, cả thầy Omade cũng đứng giữa trung tâm của không khí đó. Chắc chính sự nghiêm chỉnh đến mức vụng về của thầy được Kana nâng lên trở thành một điểm nhấn để thu hút sự chú ý và khiến lớp học buổi đầu thú vị hơn.
Hay có thể nói, chính Kana đã giúp tạo nên bầu không khí sôi nổi này của lớp, mọi người dù bị bỡ ngỡ trong lần lên lớp đầu tiên cũng đã bắt chuyện xôn xao với nhau.
Shouhei đứng đó, nhận được nhiều lời bắt chuyện của mọi người.
Lớp học 1-1 lúc này chính xác là một lớp học bình thường, nơi học sinh và thầy giáo thân thiết trò chuyện với nhau.
Ấy vậy mà, đối lập hoàn toàn với không khí lớp đó, ở một góc lớp nơi gần cửa sổ, một cậu nam sinh đeo headphone trên cổ vẫn cứ im lặng cúi mặt xuống bàn.
Cậu cứ thế tiếp tục “công việc giám sát” bầu trời qua khung cửa kính. Bầu trời vẫn cao và rộng như vậy, nhưng cậu ta lại cho rằng một phút trôi qua, cái nền trời xanh trong kia cứ thế thay đổi dần.
Ví dụ như khi thầy giáo nảy ra ý tưởng giới thiệu, có một đám mây trông hao hao giống một chiếc bánh dounut[1] bay lơ lửng ở phía đông nam; hay như lúc cậu bạn tóc đỏ hoe – theo cậu cho là vậy – đứng lên giới thiệu thì ở hướng đông bắc, trên ngọn cây anh đào của trường, một đám mây hình giống một chiếc lá đang chùng chình ở đó.
Mà hôm nay trời khá là trong nên không có nhiều mây cho lắm, nếu có thì theo cậu thấy thì giống nhất là mấy con cừu.
Vù…
– Thôi ta tiếp tục. – Thầy Omade vẻ mặt phấn khởi vì có vẻ lớp mình chủ nhiệm dễ làm quen và thầy cũng đã dần dà hòa nhập vào lớp. – Mời trò Kiseki ngồi xuống. – Dễ dàng nhìn thấy nhưng nét mặt căng thẳng đã biến mất khỏi khuôn mặt của thầy.
Shouhei nhẹ nhàng ngồi xuống. Bộ dạng cậu ta ngồi đích thị là kiểu của một cậu chủ được luyện tập ngày ngày theo năm tháng.
Cậu nhẹ mỉm cười trước sự bàn tán của lớp, bản thân cậu cũng thấy nếu gọi như vậy với thầy chủ nhiệm, chí ít thầy trò có vẻ sẽ thân nhau hơn. Cậu đồng ý với quan điểm đó.
Đang lúc suy nghĩ như vậy, phía sau cậu vọng lại tiếng nói.
– Kokugatsu. – Đứng lên nói, vẻ mặt ngán ngẩm vẫn không đổi, từ đôi môi của cậu bé cất lên âm thanh.
Không khí lớp xôn xao dần dần chùng xuống im lặng hẳn, từng tiếng nói, tiếng cười chợt dừng lại. Đến khi cả thầy lẫn trò không ai nói một tiếng. Tất cả chỉ chăm chăm hướng mắt nhìn vào nơi phát ra âm thanh lúc nãy.
Ngoái lại phía sau, Shouhei cũng không tránh được, mở tròn con mắt, chỉ im lặng theo dõi.
– Là Kokugatsu…mọi người..xin được giúp đỡ về sau.
Chỉ vọn vẹn từng nấy câu từ, không muốn thêm thắt gì nhiều.
Lớp học dần chìm trong không khí im lặng như vậy, riêng về Fukouri thì cậu cảm thấy khó chịu vô cùng khi dường như từng này ánh mắt đổ về phía cậu.
Hơn nửa khuôn mặt của cậu được phần tóc mái che đi, khó thấy rõ gương mặt cậu lúc này biểu thị cảm xúc gì. Có thể lúc này cậu bực mình, xấu hổ,… nhưng chẳng ai bỏ qua phép lịch sự tối thiểu để chạy đến vén tóc cậu lên nhìn xem sắc thái biểu cảm của cậu là gì.
Mặc cho từng giây từng phút cứ thế mà trôi qua, không khí lớp thế vẫn im lặng. Có thể nghe rõ từng tiếng kim đồng hồ đang chạy trên mặt đồng hồ.
Người đầu tiên tỉnh hẳn trong sự im lặng là thầy Omade, thầy vội vàng vớ lấy cặp mình.
 
Mọi hành động của thầy nhanh như thầy vừa đã làm gì sai trái và đang chột dạ trước cái sai đó của mình. Đến nỗi trước khi rút được bản danh sách lớp ra thì lại làm rơi chiếc cặp đen của mình xuống đất, cũng đủ biết thầy đang lúng túng như thế nào.
– A thầy xin lỗi! Xem nào…ờm…ừm…đâu rồi… Thầy tỉ mỉ nâng gọng kính, đánh mắt theo từng hàng từng cột trong danh sách lớp.
– À! Là trò Fukouri Kokugatsu? Nhỉ? – Thầy ngại ngùng ngước lên nhìn Fukouri rồi hỏi.
“Fukouri” từng thanh âm được phát ra từ khẩu hình miệng của thầy giáo chủ nhiệm, nó như một chất xúc tác mạnh trong một phản ứng hóa học, lan truyền đến thính giác của từng học sinh.
– Fukouri. – Đến Shouhei ngạc nhiên nhìn xuống phía dưới mình, hình ảnh cậu nam sinh tóc màu băng lam đó in vào đôi mắt nền vàng kim của cậu
Còn cậu nam sinh mái tóc băng nhạt vẫn cúi gầm mặt không hề nói lấy một câu, vẫn không ai có thế nhìn rõ biểu hiện gương mặt lúc đó của cậu.
Thứ duy nhất phá tan sự im lặng đến căng thẳng, khó chịu này của lớp là tiếng cười của một nữ sinh
– Hahaha… – Cô gái vừa phát biểu lúc trước là Kana đang ngồi bắt chéo chân, quay đầu nhìn về phía của Fukouri nơi cuối dãy.
– A…haha…e…em xin lỗi…nhưng…haha…buồn cười quá.
Tiếng cười của cô gái lan ra trong môi trường âm thanh đến tai của mọi người trong lớp.
Những giây đầu không ai nói gì, chỉ chú ý đến Kana đang ôm bụng cười ngồi đó. Rồi vài giây tiếp theo, đầu tiên là những cô bạn ngồi cạnh cô ấy. Tiếp đó dần dà những người trong lớp – không hiểu vì lí do gì – cũng bật cười lên sảng khoái: Như một phản ứng dây truyền.
– Cậu ta là con trai nhỉ? – Một cậu trai cười lớn.
– Cái tên nghe kì quá vậy. – Một bạn gái lấy tay che miệng cười khúc khích.
– Haha…Nghe tên con gái quá…có phải con trai thật không? – Một cậu trai khác nhếch mắt nhìn về phía Fukouri, cười khểnh.
Những tiếng xì xầm bàn tán tiếp tục xì xào.
Thầy Omade nãy giờ lúng túng không biết nói gì, thầy tự nhủ bản thân mình phải thật bình tĩnh.
Nhưng dù sao thầy giáo là một người trẻ tuổi, chắc là thuộc loại mọt sách chỉ biết cúi đầu vào sách vở – chúng ta có thể nhìn vào cặp kính dày cộp của thầy để hiểu được.
Có thể đoán đây là lần đầu thầy làm chủ nhiệm, nên kinh nghiệm không có nhiều. Thầy dễ bị căng thẳng, mất bình tĩnh đối với những trường hợp như thế này, khi phải đứng lựa chọn những cách giải quyết tối ưu trong vô vàn những cách giải quyết.
Bình tĩnh, thầy tự nhủ bản thân mình đến kìm nén lại sự căng thẳng. Trong khi đó cả lớp vẫn bàn tán xì xào, tiếng cười giễu vẫn cứ “haha”.
Đổ mồ hôi hột, nhận ra Fukouri là người cuối cùng, thầy hắng giọng:
– Xem nào trò Kokugatsu, cảm ơn trò.
Nãy giờ vẫn đứng yên như bất động, không chút phản ứng, giờ đây nghe được lời thầy Omade nói, Fukouri thật từ tốn ngồi xuống.
Phía trên bàn giáo viên, thầy giáo cố với một xấp giáo án – có lẽ vậy – lôi từ trong cặp ra, quay lưng lên bảng:
– Vậy là giới thiệu xong rồi…xem nào…các em giở vở ghi bài nào. Lịch sử trường Cao trung Seishun, một bài giảng đáng mong chờ đó.
Đối với học sinh năm nhất mới vào trường, dù trước khi đăng kí nhập học có thể cũng nắm rõ được những kiến thức sơ trung của trường Seishun này.
Nhưng bài học dành cho năm nhất lại chi tiết hơn như nói về những hoạt động của trường, những thành tích và gương mặt đáng nêu lên của trường trong những khóa học trước.
Thầy Omade chăm chút việc ghi bài.
Thầy đang cố tránh sự “tập trung” thái quá của các cô cậu học sinh vào vấn đề tên họ của Fukouri, dù còn trẻ tuổi nhưng thầy cũng có thể hiểu được rằng mỗi người đều có hoàn cảnh riêng.
Vì thế, thầy lấy khăn lau dòng chữ lúc đầu trên bảng đi, ghi thay vào đó với tốc độ nhanh để thu hút sự chú ý của lũ học trò về bài giảng của mình.
Những tiếng ồn ào đùa giỡn dưới lớp chưa dứt hẳn, nhưng nó đã vơi đi phần nào. Cô nữ sinh vần ngồi bắt chéo hai chân, tay chống đôi cằm mảnh khảnh của mình, mắt nhìn về phía hai chiếc bàn ở cuối dãy trong cùng cạnh cửa sổ.
Lúc đó, ngồi phía trên, Shouhei cũng đang chống cắm với vẻ tập trung.
Có lẽ Shouhei nãy giờ vẫn lén nhìn xuống bàn dưới.
Cậu thắc mắc rằng cậu bạn sau cậu rõ ràng còn không chú ý đến những gì giáo viên chuẩn bị nói, mà lại gục đầu xuống bàn, nhìn xa xăm nơi cửa sổ.
Liệu cậu ấy có buồn không? Tự ti không? Cậu không thể nhìn thấu thiếu niên đó được.
Mặc kệ thắc mắc rằng tại sau thầy Omade không nhận ra cậu ta lười ghi bài, không lẽ thầy tập trung giảng như vậy.
Shouhei lại chú ý hơn về khuôn mặt của Fukouri. Không một chút nét buồn thoáng hiện lên, không chút xấu hổ, tự tỉ về việc vừa rồi. Cậu ta vẫn lờ đờ con mắt trông ra xa xăm.
Shouhei mang một chú tò mò cố nhìn xoáy vào đôi mắt lam băng của Fukouri.
Rồi cậu nam sinh tóc đỏ đánh mắt nhìn theo. Một bầu trời xanh bát ngát vời những đám mây cứ lờ đờ, bồng bềnh trôi thật chậm đủ hình dáng.
Cậu ngẫm nghĩ: Hôm nay…bầu trời trong xanh quá.
Chính cậu lúc này cũng đang thất thần, chỉ ngắm nhìn người con trai ngồi gục đầu dưới bàn cậu. Shouhei cũng chẳng bận tâm nghe những gì thầy Omade giảng về một thời hoàng kim khi tỉ số vào đại học của Seishun đững đầu khu vực, hay những gương mặt xây dựng lên ngồi trường này.
Không rõ bao lần, nhưng chính Shouhei cũng nhận thức được rằng trong giờ học, cậu đã quay xuống nhìn Fukouri rất nhiều lần. Cậu không chỉ để ý từng lọn tóc sắc xanh lam như những khối băng mang cảm giác mát lạnh. Cậu cũng để ý nước da trắng như tuyết, và đôi mắt cũng mang màu băng đang hướng lên bầu trời kia.
~ . ~ . ~
Tiếng chuông báo hiệu một giờ học kết thúc. Thường thì khoảng trống giữa các tiết học sinh sẽ được rảnh rang tầm 5-10 phút để nghỉ ngơi, nói chuyện hay lôi sách vở ra ôn tiết sau.
Vì thời gian nghỉ ngơi rất ngắn, không bằng giờ nghỉ trưa, lúc này đa số học sinh chỉ ngồi nói chuyện với nhau.
– Nè Shou-san!
Kana – cô nữ sinh mái tóc hồng phớt, người cười nói nhiều nhất trong tiết sinh hoạt vừa rồi đi đến gần bàn Shouhei hỏi.
– Hả? – Shouhei đang cất sách vở vào cặp, toan mang sách vở môn học kế tiếp ra ngẩng đầu lên đáp.
– Shou-san vẫn chưa quyết định tham gia Câu lạc bộ nào à ~ ? – Vừa nói, cô nàng Kana vừa tiến đến choàng tay qua cổ của cậu, thiếu chút nữa cậu sẽ áp mặt vào ngực của nàng. Shouhei bất giác đỏ mặt, cậu có vẻ ngại trước hành động của Kana. Mà xem ra người khác nhìn vào hành động này cũng rất dễ khiến gây hiểu lầm.
Nhanh chóng đẩy cô bạn cùng lớp ra, tiếp tục công việc chuẩn bị sách vở của mình, Shouhei gượng gạo nói:
– Xem nào…Chắc chưa nhỉ? – Cậu chỉ cười trừ.
– Mồ ~! Shou-san thật là! – Một giọng ngọt xớt, chắc hẳn đây là phong cách “đáng yêu vô tội vạ” mà những cô gái hiện nay đang thịnh hành. – Vậy tan học chúng ta đi dạo tiếp nhé ~?
Cô cúi thấp người, mặt để gần với Shouhei, nở nụ cười tươi tắn.
Người thường ai cũng có thể hiểu ra hàm ý sau câu nói rủ rê “đi dạo sau tan học” này có khác gì là một lời rủ đi hẹn hò đâu. Mà lễ Nhập học, đón học sinh năm nhất chẳng phải kết thúc từ hôm qua, nên ai mà chẳng thể hiểu ra được cái ý nghĩa đặc biệt của câu nói.
Trong lớp ngoài những kẻ bàng quang, không mấy quan tâm đến những sự việc ra thì đa số đều hướng về chỗ Shouhei nhìn chăm chú.
Những người con gái thì giờ cũng tụ tập xung quanh Kana, bên ngoài thì họ tươi cười niềm nở chứ bên trong ai có thể đoán ra, họ đang nghĩ bụng cái gì. “Con nhỏ này dám ngang nhiên hẹn hò với Kiseki như vậy có quá tự cao không?”, nhưng nào có mấy ai dám nói ra.
Còn lũ con trai thì chỉ ngồi đằng xa trừng mắt nhìn Shouhei đang băn khoăn về lời mời đó. Chắc cả lũ ghen tức lắm vì chàng trai nào mà chẳng muốn được một cô gái có sức hút như Kana chủ động ngỏ lời mời.
Ừm, trong thế giới này, cách con người ứng xử với con người phải trải qua một chu trình phân tích của hoạt động thần kinh. “Cách cư xử này có phù hợp với tình hình hiện tại?” Phải xem xét kĩ từng cử chỉ, lời nói, thái độ và phân loại từng đối tượng để mà cư xử sao cho đúng. Đối với những kẻ thấp kém thì họ không hề kiêng nể, giữ phép tắc mà cứ thế cư xử sao cho mình là người đứng trên họ. Còn với những người mà mình yếu thế hơn thì họ lại xem sắc mặt của họ để cư xử sao cho đúng ý của những người đó.
– Chính vì thế…các mối quan hệ xã hội thật phiền phức và rối răm. – Vẫn khuôn mặt lạnh tanh, bơ phờ không màng sự đời, Fukouri bỗng ngẩng mặt lên khỏi mặt bàn.
Cậu ta thật từ tốn đi ra ngoài mà không thu hút bất kì ánh mắt nào của ai cả. Tuy giờ nghỉ mới bắt đầu nhưng nó cũng rất ngắn, thế mà cậu ta chẳng bận tâm, cứ thế lẳng lặng đi khỏi lớp.
Shouhei trong khi băn khoăn về lời đề nghị của Kana-san thì tình cờ nghe được câu nói của Fukouri. Cậu rất ngạc nhiên rằng nào ngờ cậu ta lại có cái nhìn như thế về cuộc đời. Shouhei nhìn về phía Kana-san cùng mấy bạn nữ đang đứng đợi câu trả lời của cậu. Trông ai nấy đều cư xử khá bình thường.
“Mọi người không nghe thấy cậu ta nói gì à? Chắc nói nhỏ quá” – Shouhei thầm nghĩ trong ngạc nhiên.
– Shou-san! – Tiếng gọi của Kana-san như kéo cậu khỏi cái dấu hỏi chấm kia.
– À về lời mời thì mình sẽ suy nghĩ kĩ lại. – Shouhei xoa xoa cằm.
– Mình chờ câu trả lời của Shou-san cuối buổi học nhớ. – Kana bỗng dí sát mặt vào Shouhei, hai khuôn mặt chỉ cách nhau có vài xen-ti-mét.
Lúc đó Shouhei bỗng nhận ra ánh mắt sắc sảo, khác với bình thường của Kana-san đang nhìn xoáy vào cậu. Rồi cô lùi lại, ngồi lên mặt bàn của chỗ học trống ở kế bên cạnh:
– Mà Shou-san nghĩ sao về Fukouri-chan[1]?
Lúc này Kana-san ngồi trên bàn, bắt chéo hai chân, nhẹ nâng cằm hỏi.
– Fukouri? Gọi bằng tên như vậy…hai người thân nhau à? – Ngạc nhiên hỏi, Shouhei luôn giữ khoàng cách, rồi lại lén liếc nhìn xuống chiếc bàn của Fukouri đang vắng chủ.
– Ừm, lần đầu gặp mặt nhau luôn – Lại một nụ cười tươi rói thường thấy trên khuôn mặt cô. – Nhưng mà cái tên Fukouri nghe dễ thương mà. – Cô quay sang nhóm bạn gái của mình cười. – Mặc dù cậu ấy là con trai ha?
“Haha” – hội con gái xung quanh Kana cười theo trò đùa của cô, có vẻ như khá thú vị.

– Đúng ha!
– Ừm ừm, mình chắc cũng phải ganh tị trước cái tên của cậu trai ấy mất.
Và rồi một vài người cùng hùa theo trò đùa của cô.
Shouhei cũng cười nhạt theo.
Cậu lại liếc xuống nhìn lũ con gái đang bàn tán về cậu bạn bàn dưới.
– À…ừm. Mình nghĩ nói về Kokugatsu như vậy có hơi…
– Shou-san đúng là tốt bụng ha.
– Đúng là chàng trai kiểu mẫu của chúng ta mà.
Chưa để cậu nói dứt câu, những cô bạn cùng lớp của cậu đã chen vô lời khiến cậu chỉ có thể im bặt. Họ lại tâng bốc cậu như vậy đấy.
– Không sao đâu Shou-san. Bọn mình biết cậu tốt bụng mà. – Kana vẫn ung dung ngồi bắt chéo chân, cười đùa trước cuộc nói chuyện của các bạn nữ khác. – Chỉ là bàn tán một chút về người bạn cùng lớp trong ngày học đầu tiên thôi mà. Shou-san quả là một chàng trai tốt.
Kana-san đặt tay lên ngực, nháy mắt về Shouhei mà không quên nở nụ cười.
“Bắt nạt à?” Shouhei nghĩ.
Bắt nạt là hiện tượng dễ dàng bắt gặp ở học đường. Trong một tập thể, có một số cá nhân có chiều hướng khác đi so với mô tuýp chung của tập thể đó. Từ đó xuất hiện hiện tường bài trừ, nói cho có vẻ chứ đơn giản là: Trước một hành động đi ngược lại cái “bình thường” của một tập thể, một số cá nhân sẽ cho rằng là không bình thường và cảm thấy khó chịu, từ đó dần dà không sớm thì muộn cũng nói xấu, kết bè kết phái, sử dụng cách không quan tâm chú ý đến lời nói, cảm xúc để làm những hành động tổn thương cho người kia. Chính là bắt nạt ở học đường, còn nếu nâng lên mức động tay động chân thì chắc cũng được gọi là bạo lực học đường.
– Nhưng cách cậu ta cứ im re re kiểu khinh người nhỉ.
– Con mắt cậu ta đó, nó cứ lờ đờ như thể mọi người không bằng cậu ta đó.
Những cô nữ sinh tiếp tục việc bán tán của mình.
Shouhei đăm đăm nhìn về phía bàn đắng sau mình, cậu bị bỏ lại khỏi nhịp điệu của cuộc bàn tán kia.
Tiếng chuông báo hiệu một giờ học mới đến rung lên. Các học sinh dần dần trở về chỗ ngồi của mình.
– Thế! Sau giờ học mình bàn tiếp nha…Shou-san~ – Kana vẫy vẫy tay rồi cùng mấy bạn nữ khác dần dần về chỗ của mình.
Shouhei chờ họ đi hết rồi mới thở dài nhẹ nhõm. Lúc này cậu lại vô thức quay xuống phía dưới rồi giật bắn mình.
“Oa! Giật cả mình” Shouhei trợn tròn con mắt nhìn về Fukouri đã về chỗ ngồi từ lúc nào. Cậu ta đang tiếp tục công việc “ngắm trời ngắm đất” của mình.
Shouhei mất một lúc mới dứt được cái nhìn của mình để hướng chú ý về bài giảng. Cậu không biết rằng Kana-san đang ngồi chống cắm nhìn cậu và Fukouri để rồi nở một nụ cười sặc mùi bí hiểm.
~ . ~ . ~
Ngày đầu tiên học ở cao trung của học sinh năm nhất đã kết thúc. Giờ đây trên sân trường, có học sinh khoác cặp đi về một mình, có nhóm lại tụ năm tụ sáu khoác vai nhau về.
Tuy nhiên, sau giờ học, học sinh cũng có thể dành thời gian sinh hoạt câu lạc bộ, miễn sao có thể về nhà trước giờ giới nghiêm. Nên hiện giờ vẫn còn học sinh đang tụ tập đứng ngoài hành lang, ngồi trong lớp nói chuyện, một số đang phân công trực nhật sau giờ học.
Ở góc trái của trường học là một vườn hoa với đủ các loài hoa từ thân thấp đến thân cao. Ngôi vườn này được thành viên câu lạc bộ: “Hội những người thích làm vườn” chăm sóc vô cùng cẩn thận và kĩ lưỡng. Vì thế, đang tiết trời mùa xuân, hoa anh đào nở rộ rất đẹp, là một địa điểm để ăn trưa, hẹn hò lí tưởng. Tuy nhiên phải dưới sự kiểm soát của thành viên câu lạc bộ để tránh trường hợp “ngắt hoa bẻ cành”.
Dưới sân tập chạy thì câu lạc bộ Điền kinh đang sinh hoạt rất sôi nổi. Thường thì sau ngày lễ mừng học sinh năm nhất nhập học, các câu lạc bộ sẽ tiếp tục giành thời gian để chiêu mộ thành viên bằng việc cho họ thấy câu lạc bộ như thế nào. Và trong số đó thì âu lạc bộ Điền kinh thì hăng hái nhất. Lịch sử của câu lạc bộ rất hoành tráng, thỉ dụ như: huy chương đồng giải điền kinh ủng hộ việc rèn luyện thể dục thể thao vào buổi sáng của thành phố; huy chương vàng giải thi chạy marathon của khu dân cư; …
Trong tiếng hô đầy nhiệt huyết của thành viên câu lạc bộ Điền kinh, trên hành lang dãy năm nhất, một nhóm nữ sinh đang vây quanh lấy một cậu nam sinh.
– Nè! Shou-san, tan học rồi, giờ ghé qua câu lạc bộ Tennis của mình nhé.
Kana vừa háo hức tươi cười vừa xích chặt lại gần Shouhei, ôm lấy cánh tay của cậu.
– Hể! Mình cũng muốn cậu ấy ghé qua câu lạc bộ của mình mà.
– Mình cũng muốn.
Các cô gái khác cũng ra vẻ nũng nịu, quấn lấy Shouhei. Kana lộ ra vẻ hầm hực lén liếc mắt nhìn mấy cô bạn đi cùng mình như muốn nói: “Cái lũ phiền phức này.”. Thế nhưng rồi cô ấy quay ngoắt 180 độ, đôi môi cười tươi rói, giọng nhõng nhẽo, đòi hỏi:
– Nhưng mà nhé! Mình hẹn với Shou-san trước mà nè! – Cô nhẹ dùng ngón trỏ chỉ lên má, tỏ ra vẻ trầm tư giả bộ.
– Không chịu đâu. – Mấy cô nữ sinh khác cũng nũng nịu như vậy.
Bị kẹt trong một nhóm nữ sinh, Shouhei vẻ mặt bối rối. Cậu gãi gãi đầu, tự hỏi bây giờ cậu phải làm gì trong hoàn cảnh như vậy. Mặc dù đã trải qua tình huống nan giải này nhiều lần nhưng cậu cũng chưa rút ra được một bài học nào cả. Nên cậu cũng chẳng biết nên nói để trả lời các cô gái, vì thế có lẽ cứ im lặng thế này là tốt.
Mà khoan đã, nếu cậu cứ giữ im lặng như vậy thì cái chuyện ganh đua,tranh giành này sẽ kéo dài dai dẳng đến bao giờ nữa. Các cô gái chắc cũng không tự ý mà tự mình ra quyết định thay cậu đâu nhỉ?
– Mồ! Vậy để Shou-san quyết định đi.
Kana che giấu nét mặt mệt mỏi, phiền phức bằng một cử chỉ phồng má nhìn Shouhei.
– Nè! Shou-san đi với mình nhé. – Cô mỉm cười, lại tiếp tục tiến lại gần, dán sát người vào cậu – Câu lạc bộ Tennis ấy.
Bỗng dưng không khí im lặng, các cô gái chăm chú nghe từng âm thanh của cậu. Biết làm sao đây? Cậu vừa không muốn đi theo ai, lại cũng chẳng muốn phụ tấm lòng của họ.
– Thật ra thì… – Cậu ngấp ngứ.
Bầu không khí vẫn tiếp tục im lặng, cậu nghẽ rõ từng tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Mặt cậu đỏ dần lên, mồ hôi hột lăn dài trên trán xuống cằm.
– Xem nào…ừm… – Cậu tiếp tục ấp úng.
Từng hơi thở của những cô gái phả vào tai cậu, có người thổi nhẹ vào má cậu. Trước những hơi thở nhẹ tràn đầy sự hồi hộp đến im lặng của họ khiến cậu ngượng và bối rối. Mặt cậu lại càng đỏ, tưởng chừng như đang bị sốt đến 40 độ C.
Ánh mắt của những cô gái tiếp tục chăm chú dõi theo từng cử động nhỏ của cơ môi khi cậu định phát ra tiếng nói, cũng như từng nét mặt và ánh nhìn của cậu.
Shouhei tiếp tục chần chừ, nuốt nước miếng.
– Shouhei Kiseki đúng không?– Một tiếng nói nhẹ như giáng xuống và đập tan bầu không khí im lặng mà căng thẳng này.
Tiếng nói cắt đứt sự chăm chú, hồi hộp của Shouhei lẫn nhóm của Kana. Tất cả mọi người quay mặt ra phía sau, nhìn chăm chú vào một thân hình thấp bé đang đứng sau họ.
Một dấu hỏi chấm khổng lồ lơ lửng trên đầu cả đám.
– Đây. – Thân hình ấy đưa một bàn tay cầm theo chiếc khăn lau màu trắng giơ lên. – Hôm nay cậu và tôi phải ở lại trực nhật sau tan học.
Với ánh mắt lờ đờ xoáy sâu vào con mặt của Shouhei, Fukouri lặng lẽ cầm chiếc khăn đưa cho cậu.
– A. – Một cô gái hét toáng lên.
– C…cậu ở đó lúc nào thế? – Kana phát âm từng chữ một cách khó nhọc.
Shouhei mở tròn đôi mắt, giơ tay lên đón lấy chiếc khăn từ Fukouri:
– Vâng. – Cậu ngỡ ngàng đáp.
Sau khi đưa khăn cho Shouhei, Fukouri lặng lẽ cầm chiếc chổi lau sàn rời đi, không mảy may để ý con mắt sững sờ của những người phía sau.
Định thần lại, Shouhei liền quay sang những nữ sinh kia.
– Mọi người thấy đó, mình bận phải trực nhật rồi nên…có gì hẹn hôm khác. – Cậu giơ tay đang cầm khăn lên, làm cử chỉ xin lỗi.
– Không sao đâu mà. – Một cô nữ sinh vẻ thông cảm xua xua tay trả lời.
– Shou-san! – Kana khẽ nheo mắt liếc nhìn bóng dáng Fukouri dời đi, quay sang cười với Shouhei. – Có sao đâu mà. Cậu cứ nhờ Fukouri-chan làm hộ lần này cũng được mà, hẳn một người với cái tên đáng yêu như Fukouri-kun[1] chắc cũng phải độ lượng lắm chứ.
Đến đây, cô nàng bỗng nhiên cao giọng, dường như cố tình nói thật to và rõ ràng. Nghe thấy tiếng cười khúc khích của những cô gái ở phía sau, nhưng dù vậy Fukouri vẫn chẳng hề ngoái đầu lại nhìn hay dừng một nhịp bước.
Kana tiếp tục nheo mắt nhìn về phía cậu đang di chuyển xa dần, ánh mắt đó mang theo một chút gì đó ác ý.
– Xin lỗi Isshi! Nhưng mà hôm nay là ngày học đầu tiên làm như vậy có vẻ không được phải phép cho lắm. – Shouhei vỗ nhẹ vai của Isshi, khuôn mặt điển trai của cậu như tỏa ra từng tia nắng. Cậu nở nụ cười như muốn tìm sự thông cảm của cô bạn. – Nên chúng ta để hôm khác nhé.
Nói xong, Shouhei cầm chiếc khăn, vội chạy đuổi theo Fukouri, bỏ lại những người con gái đang sững sờ đứng đó. Rồi cậu quay đầu lại, vẫy vãy tay về phía họ:
– Mai gặp lại nhé. – Cậu cười tươi giơ tay chào họ.
Kana và những cô nữ sinh khác dường như đứng hình, khuôn mặt người nào người nấy đều lộ rõ vẻ si mê, nước da trắng hồng của những cô gái tuổi xuân phơi phới giờ đỏ bừng lên.
– Hyaaa. Cậu ấy cười với mình đó.
Dù đã chạy lên trước và bắt kịp Fukouri nhưng Shouhei vẫn nghe được những tiếng bàn tán của nhóm con gái ở phía sau.
Cậu cố bước kịp với nhịp chân từ tốn của Fukouri.
Trên hành lang cùng đi về lớp học, có vài học sinh còn lưu lại. Họ lườm theo bóng của Shouhei đang đi, thầm mắng:
– Nè! Thằng ranh đó nghĩ nó là ai chứ. Mới năm nhất đã vênh như vậy rồi.
– Làm như nó nổi lắm nên được nhiều gái theo không bằng.
– Cậy được mỗi cái mã nên làm ra vẻ đó hả.
Hai cậu nam sinh vừa đi trên dãy hành lang, vừa nghe lời xôn xao, xì xầm của những một nhóm nam sinh khác đang dành thời gian rảnh rỗi ngồi tán chuyện trên đường.
Hai người đã đi xa để không nghe thấy tiếng hoan hỉ của mấy cô gái vừa mới nãy “cảm nắng” trước nụ cười của Shouhei. Thế mà giờ đây lại phải nghe những lời khinh khỉnh của những cậu nam sinh bụng dạ hẹp hòi, ganh ghét.
– Hà! Chắc mình bị ghét rồi. – Shouhei cười nhẹ, gãi gãi đầu. Cậu biết Fukouri rất trầm tính nên cũng chỉ nói vu vơ, dường như để mình cậu nghe thấy.
Nãy giờ Fukouri chỉ cầm cây chổi lặng lẽ đi, không một tích tắc nào nhìn về phía Shouhei đang cố bám sát hay đám nữ sinh, nam sinh rảnh rỗi ở lại sau giờ học chỉ để nói chuyện phiếm kia:
– Nếu có trách thì trách cậu quá hoàn hảo thôi, cả về thực lực lẫn nhân phẩm.
Shouhei mở tròn mắt: Cái gì thế này? Cậu nghĩ vậy. Có thật là Kokugatsu – một người theo như cậu thấy là không màng sự đời, chẳng thân thiện gì mà bắt chuyện với một kẻ mới chỉ cùng học chung một lớp trong một ngày đang tiếp chuyện với cậu không?
– Tớ hoàn hảo? Ý cậu là sao? – Dừng lại sự ngạc nhiên, có qua có lại, cậu cũng phải đáp lời của Kokugatsu chứ.
– Cậu nói bị ghét. – Fukouri tiếp tục đi về phía lớp 1-1, ánh mắt vẫn mang theo vẻ lờ đờ nguyên cả ngày, liếc nhìn Shouhei trong vài giây. – Nhưng chẳng phải cậu là tâm điểm, là thần tượng của hội con gái sao?
– Đúng lại vậy nhưng… có vẻ bạn nam dường như hơi ác cảm với tớ quá. – Shouhei cười vẻ chán nản theo bước Fukouri.
– Thái độ ganh ghét của con người, một cách hiểu nào đó, cũng là một tình cảm ngưỡng mộ với những người hơn hẳn họ thôi. Vì thế đơn giản họ chỉ khâm phục cậu quá, nhưng lại không thể biểu lộ theo cách bình thường như mấy cô gái kia nên đành nói lên ganh tị cậu thôi.
Fukouri cuối nói dứt một câu nói dài, mở toang cánh cửa lớp 1-1, cậu chậm rãi, tiến về góc lớp.
Shouhei bước theo sau, trên tay giữ chiếc khăn lại gần tấm bảng đen dài, trên đó còn lưu lại về bài toán học lớp cậu vừa học.
– Ngạc nhiên thật! Dù đây là lần đầu tiên trực tiếp nói chuyện với cậu, nhưng nghe cậu nói, cậu có vẻ đúng là một người tốt nhỉ? – Shouhei mỉm cười. – Tuy mới đầu nhìn có hơi vô cảm, lanh lùng.
– Tại sao? – Fukouri vừa dùng chổi quét nơi góc lớp, vừa hướng khuôn mặt không xúc cảm về phía Shouhei. Cậu đặt ra câu hỏi cho người bạn cùng lớp kia, trong khí chăm chú quét dọn.
Ở trên bục giảng, Shouhei chăm chú lâu sạch những vết phấn của tiết học trước, không hề nhìn thấy gương mặt của Fukouri ở dưới.
– Dù có thể là tưởng tượng, nhưng… – Shouhei cười thật tươi như trong lòng mới nếm một vị ngọt thật ngọt. – Nhưng tớ nghĩ, những lời cậu vừa nói, như lời động viên tớ vậy.
Shouhei vừa cười mừng vừa tiếp tục công việc lau sạch bảng của mình trong khi nói như vậy.
Trông Fukouri dường như không quan tâm đến lời nói của Shouhei. Cậu quét nốt những đám bụi cuối cùng.
Cậu với lấy trước khăn để lau cửa kính, vừa lau vừa nhìn ra bầu trời ánh hoàng hôn.
Mặt trời buổi chiều tà lẩn khuất dần sau đám mây mới ban sáng còn trăng tinh, giờ đây nhuộm một sắc đỏ đỏ, cam cam.
– Quả thật, người tốt là cậu mới đúng. – Fukouri vẫn tiếp tục lau cửa kính, ánh chiều tà soi bóng lên cậu một màu vàng cam mang gam màu nóng.
Lúc này Shouhei đã lau xong bảng, nhìn về phía Fukouri như đang được hoàng hôn chiếu sáng, vẻ mặt ngẩn ngơ
Nhìn gương mắt được phản chiếu lờ mờ qua khung kính cửa sổ mình đang lau, Fukouri liền ngừng tay, quay lại liếc nhìn Shouhei một ánh mắt – một ánh mắt sắc lạnh.
– Có vẻ như Kiseki đang hiểu nhầm những gì tôi vừa nói với cậu.
Fukouri tiếp tục đi đến khung cửa sổ tiếp theo lau lau sau khi khó chịu ném một ánh mắt sắc lém khác cho Shouhei.
– Những gì tôi nói không hề có chút ý nghĩa gì động viên hay khích lệ. – Qua hình ảnh phản chiếu của tấm kính cửa sổ, Shouhei khó có thể thấy được nét mặt, đôi mắt được mái tóc dài che phủ của Fukouri khi đang nói với cậu. – Đơn giản tôi chỉ nói rằng, nhưng người ngưỡng mộ cậu là những người “nay là bạn mai là thù”. Vì lòng khâm phục cậu, họ mong muốn được đứng trên cậu, nhìn cậu từ phía trên cao.

Để làm được thế, họ sẵn sàng lợi dụng khi cậu sơ hở để đẩy cậu xuống bùn lầy, dìm cậu thật sâu thật sâu xuống thất bại.
Shouhei chỉ có thể lặng người đứng im ở đó, mặc cho những tia nắng cuối cùng của mặt trời đang soi sáng cậu.
– Vì sẽ là người cùng lớp, sẽ gắn bó với nhau dài về sau nên xin cậu lưu ý. – Lau một vệt dài cuối cùng, Fukouri ngoái đầu lại. – Những lời tôi nói không phải những triết lí nhân sinh cao cả gì, cũng chẳng phải những lời hoa mỹ ca tụng cuộc đời, tuổi trẻ. Vì vậy nên cậu và những người khác đừng có hiểu lầm rằng tôi có hứng thú để tâm chuyện của những người khác.
Shouhei chỉ có thể bất lực đứng đó, trợn tròn đôi mắt nhìn bóng hình Fukouri đang đứng bên khung cửa sổ với khung cảnh hoàng hôn đỏ rực. Bóng của cậu ngả dài trên nền lớp học, từng ánh nắng cuối cùng hắt vào làn da trắng của cậu. Và đôi mắt màu lam đó, con mắt lạnh ngắt như băng đó của Fukouri đang sắc lém mà nhìn Shouhei. Giờ nó nhuộm một màu đỏ của huyết.
– Giờ thì tôi cũng làm xong việc của mình rồi nên có gì xin làm phiền cậu việc còn lại. – Fukouri lờ đờ con mắt, cúi đầu với ý nhờ vả, lấy chiếc cặp sách lặng lẽ hướng về phía cửa mà rời đi.
“Thình thịch”. Trong lòng ngực của Shouhei, con tim đang đập bất chấp cả nhịp điệu. Cảm nhận được Fukouri đang sắp rời đi, cậu có lấy hết can đảm nói to.
– Tớ không hiểu gì hết.
Bước chân của Fukouri chợt dừng lại.
Dưới sân trường, câu lạc bộ điền kinh vẫn đang hăng hái luyện tập, một cậu nam sinh vừa mới vấp ngã khi lao vào khúc cua. Mọi người đang xì xầm hỏi han, những lời hỏi thăm, động viên vang vọng khắp sân trường.
– Đúng là cậu có vẻ là chẳng đếm xỉa mấy chuyện của người khác, cậu có vẻ rất thờ ơ với mọi người, mọi việc quanh mình. Nhưng chắc chắn…Mình chắc chắn… cậu là một người tốt.
Shouhei lấy hết sức nói thật to, cậu quay người về phía cửa ra vào, trong lòng mang một chút mong muốn giữ Fukouri lại. Bỗng dưng…khuôn mặt của Fukouri đã sát cậu đến mức chỉ cách mấy centimet. Shouhei giật bắn mình, cố lùi về phía sau. Ánh mắt của Fukouri vẫn không đổi nhưng về phía Shouhei.
– Đúng là Kiseki là một anh chàng tốt bụng. – Fukouri mỉm cười nhẹ , đúng bản chất của một nụ cười giả tạo. – Cậu luôn nghĩ về cảm xúc của người khác, đặt nó lên trên cả những suy nghĩ của mình. Cậu luôn có cái nhìn lạc quan về mọi thứ xung quanh mình. Cậu luôn tin tưởng về những mặt tốt bất luận là người tốt kẻ xấu.
Fukouri tiến lại gần Shouhei, gần càng gần hơn. Trên nền nhà, bóng của hai người đã chạm nhau.
– Cậu như ánh sáng vậy. – Fukouri liền thay đổi nụ cười của mình bằng khuôn mặt lạnh tanh thường thấy. – Nhưng tôi ghét cái tốt đó của cậu. Có lẽ tôi và cậu là hai người hoàn toàn đối lập, tôi là bóng tối cậu là ánh sáng. Chúng ta hoàn toàn khác nhau. Cậu là ánh hào quang tuyệt đối để muôn người ngắm nhìn, còn tôi là thứ bóng tối đáng ghê tởm–một sự hiện diện mờ nhạt không ai thèm nhìn đến.
Nói đến đó, Fukouri liền ngừng lại, hít một hơi thật sâu. Cậu ngẩng đầu lên trần nhà, mái tóc màu lam sắc băng che giấu từng nét buồn trên gương mặt cậu.
Lấy lại tinh thần, Fukouri lại hướng ra cửa rồi đi.
Để lại một mình Shouhei vẫn trợn to mắt đứng đó.
– Fight! Fight – Từ ngoài truyền vào là tiếng hô của đội Điền kinh đang ở lại hoạt động. Sau khi thành viên bị thương kia được chăm sóc vết thương, cậu lạc bộ lại tiếp tục tập luyện.
Shouhei vẫn đứng lặng ở đó, hoàn toàn chết lặng đi bởi những lời nói của Fukouri.
Bước tới cầu thang, Fukouri đang ra về với vẻ mặt vô sầu vô cảm thường thấy. Thế rồi cậu tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của Kana-san và nhóm bạn. Trong khi cô đứng dựa vào tường với vẻ suy nghĩ, gương mặt nghiêm túc đến khác thường, thì các cô bạn lại đang nói về Shouhei với những điểm cộng tuyệt vời. À, cả Fukouri cũng được nhắc đến: “Cậu ta trông có vẻ quái dị sao sao ấy.”
Mà điều đó cũng chẳng khiến cậu bận tâm mấy, cậu tiếp tục bước qua tủ để giày sau khi thay dép. Cậu hướng ra cổng về, tay cầm cuốn sách triết lí nào đó vừa mới lôi được trong cặp ra. Vì hôm nay cậu phải ở lại trực nhật nên chưa có thời gian để ghé qua thư viện mượn cuốn sách khác. Đeo tai nghe headphone lên, cậu bước đi.
Trong lúc đó, bóng của Shouhei vẫn in dài trên nền lớp. Gục xuống, dựa xát vào tường, cậu vò vò đầu mình.
– Guahh…Chết tiệt! – Cậu la lên dù trong lớp chỉ còn mình cậu và mọi thứ đồ đạc vô tri. – Hôm nay lại để Kokugatsu nói một tràng vào mặt như vậy…A… Chết tiệt…
Shouhei tiếp tục vò đầu bứt tai ở lớp 1-1.
Và rồi, Fukouri đã ra khỏi cổng trường, một làn gió thổi qua làm bay từng lọn tóc màu băng lam của cậu mang lại một cảm giác mát lạnh nhè nhè, chiếc áo len đồng phục quá khổ của cậu cũng tung bay theo.
Ánh mắt nãy giờ vẫn dõi theo từng câu chữ trong cuốn sách bỗng ngẩng lên. Cậu quay đầu về phía của sổ lớp 1-1 và nét mặt thoáng chút ngạc nhiên.
Shouhei đang cố hoàn thành nốt phần việc trực nhật của cậu ấy. Toàn những việc nặng như sắp xếp lại bàn ghế, thế mà cậu ta lại mang một nét mặt kiên định, sau từng đấy chuyện.
– Hôm nay, có vẻ mình nói nhiều quá rồi. – Với một vẻ mặt thờ ơ, Fukouri rời mắt khỏi hình bóng đó.
Câu lạc bộ Điền kinh sau khi tập luyện giờ đang tụ lại một chỗ, một người chị lớn tuổi có vẻ là đội trưởng đang đứng trên bục để căn dặn.
– Hôm nay mọi người làm rất tốt, chúng ta đến đây thôi. Câu lạc bộ vẫn đang chiêu mộ thành viên vì vậy ngoài việc cho năm nhất thấy chúng ta khí thế như thế nào, thì chị cũng đã đi in những tấm poster, giờ nghỉ trưa ngày mai chúng ta sẽ đi phân phát khắp dãy lớp năm nhất và cả năm hai, năm ba nữa. Mà đừng quên khẩu hiệu của nhà trường cũng như câu lạc bộ chúng ta: [SỐNG THẬT NĂNG ĐỘNG VÀ HẾT MÌNH VỚI NĂM THÁNG CAO TRUNG CỦA BẠN]. Fight.
– Fight! Fight – Tiếng khẩu hiệu hăng say của câu lạc bộ Điền kinh vẫn vang vọng khắp trường.
Fukouri lặng bước rời khỏi cổng trường, cậu bỏ lại những gì mà cậu đã thấy, những gì mà cậu đã nghe và cả những gì cậu đã nói mới khi nãy. Bóng hình đó xa dần nơi cổng trường mà trong con mắt màu vàng kim của Shouhei.
Nếu sự cố va nhẹ hôm lễ đón học sinh mới đến là thời khắc nốt công tác khiến những bánh răng dần dà chuyển động để bắt đầu câu chuyện. Thì đây chính là sự va chạm đầu tiên của bánh răng này với bánh răng khác. Họ vô tình có chút cảm giác thoáng qua về nhau nhờ cú huých vai nhẹ hôm ấy, còn hôm nay họ gặp được nhau. Không phải là cuộc giới thiệu trên lớp của thầy chủ nhiệm, họ gặp nhau trong căn phòng nhuộm ánh chiều tà đỏ rực đó. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của một con người mang ánh sáng được mọi người ngưỡng mộ [Một mặt nạ hoàn mĩ, trọn vẹn] và một con người luôn nhấn chìm bản thân vào bóng tối sâu của nỗi tuyệt vọng, bị mọi người thờ ơ, bỏ rơi [Một mặt nạ vô cảm cố che giấu cái yếu mềm bên trong].
 Tác giả: Nguyễn Ngọc Huyền

0

Related Posts

Site Menu