#26 TÌM LẠI TÌNH LANG

0

Tác giả: Ivy_Nguyen & Nhp
Lời dẫn:
Đối diện với Nhu là sư thầy khoảng trên dưới ba mươi tuổi, y mặc bộ quần áo nâu nhà chùa, khuôn mặt tròn căng, nhẵn bóng. Nếu không phải nhìn thấy rõ ràng là mặc áo nhà chùa chắc chả ai tin đồ ăn chay có thể dưỡng thành một người béo tốt như thế. Nếu không phải con bạn thân khẳng định chắc như đinh đóng cột là vị sư thầy này xem mộng rất linh thì Nhu đã chẳng tìm đến đây, cho nên dù nhìn sư thầy có vài nét phản cảm nhưng Nhu vẫn cố gắng dằn lòng xuống mà đặt câu hỏi. Dù sao cũng đã tới đây rồi.
– Sư thầy, vậy người trong giấc mơ của con là ai?
Nghe câu hỏi của Nhu, sư thầy trầm ngâm một hồi lâu mới khẽ trả lời:
– Ta e, đó là phu quân kiếp trước của con.
– Thật sao? – Nhu không chút hoang mang hỏi lại. Một người cứ ám ảnh mãi trong giấc mơ của cô thì chỉ có thể là tình lang kiếp trước mà thôi. Cô đã sớm đoán được, nhưng điều Nhu muốn biết lại là giải quyết chuyện này ra sao. Cô chăm chú nhìn sư thầy chờ đợi thầy “phán” tiếp.
– Tiền duyên này rất khó cắt.
Nhu thở dài, nếu không khó cắt thì sao hơn mười năm nay, đêm nào cô cũng mơ thấy người ấy. Hại cô mất tới mười năm tuổi thanh xuân mà chẳng thể yêu thích một ai cả. Trong đầu lúc nào cũng là khuôn mặt nghiêng nghiêng mờ ảo và vạt áo trường bào trắng của người đó.
– Vậy con phải làm sao?
– Cái gì đến ắt phải đến. Là duyên thì không thể tránh. Số phận con đã được an bài sẵn rồi, cứ vâng mệnh mà theo thôi.
Vẫn câu nói ấy “số phận đã được an bàn sẵn, là duyên không thể tránh”. Mười năm nay rất nhiều thầy bói sau khi xem cho Nhu đều phán như vậy. Đã là duyên không thể tránh, vậy ắt sẽ gặp lại, nhưng gặp thế nào đây? Một người thế giới hiện đại, một người ở thế giới cổ đại. Là người đó sẽ lội dòng thời gian đến bên nàng hay nàng sẽ xuyên không về với người đó? Nhu nguyện tin vào vế sau, bởi trong giấc mơ, lần nào chàng cũng nói:
– Nương tử, ta ở đây đợi nàng…

Khi chắc chắn Nhu đã rời đi, một người đàn ông cao lớn đi ra từ cửa phụ nối thông với phòng bên cạnh. Vừa nhìn thấy người này thì vị sư thầy đáng kính kia buông ngay vẻ đạo mạo giả vờ của mình và nhếch mông đánh một phát “bủm” rõ to. Không thèm để ý tới cái mặt nhăn tít của người kia, sư thầy tiện tay tháo ngay bộ áo nâu nhà chùa xuống để lộ ra cái áo may ô và quần đùi ngắn tí khiến cái bụng bia tròn căng và cái mông to như cái lồng bàn vô cùng phản cảm đập vào mắt người đối diện.
– Nóng chết người!
Sư thầy vừa than thở vừa dùng bàn tay múp míp như nải chuối của mình phe phẩy quạt. Nhìn bộ dáng sốt ruột chờ thông báo tình hình của thằng bạn thân đang đứng bên cạnh, sư thầy xòe tay ra, cười khẩy.
Người đàn ông kia vừa nghiến răng trèo trẹo vừa rút ra mấy tờ 500 nghìn đặt vào tay sư thầy. Lúc này sư thầy mới thủng thẳng nói:
– Xong rồi, có đủ hết thông tin nhé, em ấy nói trong giấc mơ em ấy được gọi là Niệm Nhu, còn người đàn ông kia tên Thanh Phong, còn có…
Vì là người nhờ vả nên hắn cố gắng chịu đựng sự thô bỉ của thằng bạn, cố gắng nhớ hết những gì mà thằng bạn khi giả làm sư thầy khai thác được từ giấc mơ của cô gái đã đánh cắp trái tim hắn hơn mười năm nay…
Dừng, dừng, dừng… Chuyện gì đang xảy ra vậy? Làm ơn cho biết:
Người đàn ông thuê sư thầy “dỏm” kia là ai? Tại sao anh ta lại quá quan tâm tới giấc mơ của Nhu đến vậy?
Người đàn ông đó có gây cản trở gì cho hành trình xuyên không tìm lại tình lang của Nhu hay không?
CHƯƠNG 1:
Chương 1.1: Phu quân trong mộng
Cuối thu.
Những tia nắng cuối ngày giãy chết, để lại màu vàng đỏ nhạt nhòa trên những tàn cây, yếu ớt xuyên qua từng kẽ lá, từng giọt rơi nhẹ xuống khoảng sân con. Một dáng người yểu điệu tựa bên lan can gỗ đã hằn sâu vết thời gian, mái tóc đen dài như suối, thoảng hương thảo mộc dịu dàng. Cô gái đưa cánh tay thon dài trắng nõn, chạm đến nụ hoa xanh biếc vừa khép cánh, cử chỉ vô cùng thận trọng, khẽ buông một tiếng thở dài:
– Hoa chỉ rạng rỡ lúc nắng lên, mặt trời vừa tắt đã tàn rũ thế này. Một kiếp người cũng chỉ mong manh đến thế mà thôi…!
Nàng đưa mắt nhìn quanh, không gian chập choạng trong khoảnh khắc sáng tối tranh nhau, mọi vật bỗng trở nên hư ảo. Cô gái trẻ bỗng nghe lòng lo sợ vẩn vơ, vội vã quay đầu về phía vầng dương đang chạy trốn, bất giác gọi thành tiếng:
– Phu quân!
Đáp lại nàng chỉ có sự lặng im.
Cũng như bao lần trước, cũng như trong giấc mơ nàng vẫn thấy.
Một vóc dáng oai nghiêm, vận trường bào, phong thái ung dung, ngạo khí hơn người. Bóng dáng lúc gần lúc xa, tưởng như thân thương nhưng nàng lại chưa bao giờ chạm được. Trăm lần như một, người đàn ông có gương mặt mờ ảo trong những cơn mơ luôn dùng giọng nói tràn ngập yêu thương khẽ dặn dò:
– Nương tử, ta ở đây đợi nàng!
Đôi mày thanh tú khẽ chau, ánh mắt trong veo như mặt nước hồ thu khẽ lay động, gương mặt dịu dàng càng hiện nét buồn thương, nàng nói cho chính mình nghe thấy:
– Chàng đợi ta, nhưng đợi ta ở nơi nào mới được?!
Nàng bất lực ngồi bệt xuống sàn. Xung quanh là nghiên mực, bút lông, giấy dó còn dang dở những nét thư pháp như rồng bay phượng múa.
“Vui là vui gượng kẻo mà
Ai tri âm đó mặn mà với ai.”
Nỗi buồn theo bóng đêm buông dần càng trở nên rõ nét. Đợi từ ngày tuổi vừa đến cập kê, đợi đến khi bè bạn đã yên bề gia thất, đợi đến lúc tóc xanh chẳng còn bao nhiêu ngày nữa, chàng còn muốn nàng đợi đến bao giờ?!
– Nhu, vào ăn cơm!
Tiếng gọi của mẹ đột ngột làm nàng bừng tỉnh, hóa ra nàng lại bỏ dở việc luyện chữ mà chìm đắm trong giấc mơ kỳ lạ đó.
– Vâng ạ!
Nàng vội đáp rồi gượng chống vào lan can, khó nhọc đứng lên, khập khiễng bước vào trong. Người phụ nữ trung niên nhìn nàng rồi khẽ lắc đầu:
– Rửa tay đi, toàn là mực.
Nàng đưa mắt xuống tay mình, đôi vết mực lấm lem.
– Đã có công ty nào trả lời chưa?
Nàng đang chú tâm rửa sạch đôi tay, bị câu hỏi bất ngờ làm cho bối rối. Ngập ngừng vài giây, nàng nhẹ giọng đáp:
– Dạ chưa mẹ ạ.
Đâu đó có tiếng thở dài.
Từ bên ngoài, hai người đàn ông bước vào phòng bếp. Người trung niên ngồi xuống chiếc ghế đặt ở đầu bàn, nhận ly nước từ tay người nàng gọi là “mẹ”, mệt mỏi đưa mắt tìm nàng rồi hỏi:
– Nhu, cái chân con thế nào rồi?
– Dạ, đỡ rồi ba.
Người đàn ông còn lại tuổi chừng hai bốn, hai lăm đang đưa tay bốc trộm mấy món trên bàn ăn, bỗng lăn ra cười sằng sặc:
– Du lịch Đà Lạt bị gãy chân vì té suối, mỗi lần nghĩ đến lại không nhịn được cười.
– Hưng!
Nàng từ phòng tắm bước ra, nhìn kẻ đang cười bằng đôi mắt đầy đe dọa. “Thủ phạm” tỏ vẻ ngây thơ, khua môi múa mép:
– À không phải, là chị hai muốn được gặp tình lang trong mộng nên gieo mình xuống suối, không ngờ chẳng thể xuyên không mà lại được về Sài Gòn bằng xe cấp cứu.
Lọ muối trên kệ bếp bay về phía hắn.
– Hai đứa này, ngồi xuống ăn cơm.
Câu nói dịu dàng nhưng đầy uy lực của người mẹ khiến cả hai tạm dừng cuộc chiến, Hưng cố nhịn cười đến đỡ nàng ngồi xuống bàn ăn, cánh tay bị nàng cấu đến đỏ ửng.
Cả nhà bốn người quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Em trai nàng vừa ăn vừa liếc nhìn nàng mà cố nén tiếng cười, nàng cũng dùng đôi mắt đầy sát khí nhìn chăm chăm về phía hắn, cha mẹ nàng thỉnh thoảng nhìn nhau, thở dài.
– Hai mươi bảy tuổi, người yêu chưa có, việc làm không tìm được.
Nàng đang nhai cơm, vì một câu cha nàng tóm tắt tình trạng của mình hiện giờ mà ho sặc sụa, mặt đỏ lừ, nước mắt cũng chảy ra.
Em trai nàng được thể lại cười như điên dại.
Nàng tự nhủ với mình, phải giữ tâm lặng như nước, mặt lạnh như băng, phải có phong thái của một nữ nhân có thể khuynh đảo vương triều, đổi thay thời cuộc, mang lại hạnh phúc cho nhân dân trăm họ. Thế nhưng, hai người đàn ông đáng ghét trong nhà luôn tìm cách khiến cái tính nóng nảy ương bướng của nàng bộc phát.
Cha nàng lại không có vẻ gì là đang đùa giỡn, nghiêm giọng nói:
– Ngày mai ba có hẹn với cha con bác Hoàng, nhớ mà cư xử cho tử tế.
Thông tin bất ngờ của bố khiến Nhu giật mình đánh rơi chén cơm xuống đất, vỡ tan tành. Nàng lẩm bẩm:
– Điềm xấu, chắc chắn là điềm xấu…
***Tại một nhà hàng sang trọng, ba người đàn ông và một cô gái đang ngồi dùng bữa.
Bác Hoàng là bạn thân với cha nàng đã lâu năm, nhưng đến hôm nay con của hai người mới có duyên gặp mặt. Người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh bác Hoàng, hẳn là anh con trai ưu tú mà cha Nhu hay nhắc tới, anh ta đang say mê ngắm nhìn cô gái có vẻ mặt ngây thơ như vừa mới đôi mươi đang ngồi trước mặt.
– Em là Nhu đúng không?
Đôi tay Nhu đang khuấy ly trà đào bỗng dừng lại.
– Dạ?
– Cuối tuần này em có bận không? Tôi muốn mời em dùng bữa?
– Con bé đang bị thương ở chân, nên ở nhà nghỉ ngơi suốt, cháu đến lúc nào cũng được.
Nàng thấy cha thay mình trả lời, trong lòng rất không vui nhưng vẫn giữ phong thái ung dung của một bậc mẫu nghi thiên hạ:
– Không thành vấn đề, nhưng anh phải đợi tôi gội đầu xong đã.
– Em tới tiệm nào, tôi sẽ đưa em đi.
Nhu cười to, phất phất tay.
– Không có ra tiệm, gội đầu thôi mà, tôi gội ở nhà. Vậy phiền anh sáng ghé ngang chợ mua dùm tôi một nắm bồ kết, một bó hương nhu mang đến nhà. Đừng quên mua than nhé, tôi không thích nướng bằng lò vi sóng. Anh cứ hỏi mượn bếp của mẹ tôi, nướng dùm tôi ít quả, sau đó đun nước nóng lên, thả bồ kết vào, đến lúc nguội lại cho thêm một ít hương nhu…
Bố Nhu mặt sầm lại, hướng đôi mắt cảnh cáo nhìn về phía nàng, nhưng nàng ngó lơ đi chỗ khác. Lạ một điều là anh chàng kia mặt không biến sắc, vẫn tươi cười khen ngợi:
– Thời hiện đại như bây giờ vẫn còn có cô gái chuộng những phương pháp truyền thống như em, thật là đáng quý. Thảo nào tóc em dài và đẹp quá!
Nhu liếc nhìn anh ta, lại khuấy khuấy ly trà, hờ hững nói:
– Nếu vậy nhờ anh mua dùm một ít lá trà xanh, về ngâm cho sạch, sau đó nấu thành nước rồi để nguội, tôi có thói quen gội đầu xong là phải tắm rồi dưỡng da.
– Không thành vấn đề.
– A, tinh dầu ở nhà tôi cũng hết rồi, phiền anh mua giúp, hoa hồng, lài, hương thảo, cam, quế… mỗi thứ một chai.
Bố Nhu tức đến mức muốn hắt ly café vô người con gái cưng, nhưng vẫn cố nén giận. Nhu âm thầm lè lưỡi, bữa nay về chắc chắn sẽ có chương trình ca nhạc cải lương không theo yêu cầu kéo dài cả tối.
Bác Hoàng ngồi cạnh im lặng từ đầu đến giờ không kiềm được thắc mắc:
– Cháu Nhu, mỗi ngày cháu đi tắm đều phải chuẩn bị cực khổ như vậy hay sao?
Niệm Nhu nhìn bác, mỉm cười lễ phép:
– Bác Hoàng, đó không phải là cực khổ mà là một cách để tận hưởng. Cháu dùng những vật liệu thiên nhiên như vậy, không những tốt cho sức khỏe, mà đến lúc không có những thứ mỹ phẩm hiện đại cũng sẽ không bỡ ngỡ.
Bác Hoàng bật cười hỏi:
– Cháu định đi đâu hay sao mà sợ không có những món hàng hiện đại?
Dưới gầm bàn, cha của Nhu đạp chân nàng một phát. Nàng bất đắc dĩ phải phân bua:
– Dạ không, là cháu nói đề phòng vậy thôi.
Câu chuyện mới trở về chiều hướng bình thường một chút, anh chàng đang tỏ ý theo đuổi Nhu lại lên tiếng hỏi:
– Lúc rảnh rỗi Nhu thích làm gì?
– Con bé thích đọc sách, trồng hoa…
Cha nàng chưa dứt câu, Nhu đã lãnh đạm tiếp lời:
– Nghiên cứu cách sinh tồn khi không có điện, hóa chất, xe cộ, thuốc men, tiền bạc, học cưỡi ngựa, học kiếm thuật, bắn cung, học chữ Hán, chữ Nôm, học thơ ca, cách trồng các loại cây để tự nuôi sống bản thân, còn có nghiên cứu binh pháp Tôn Tử, nghệ thuật chiến tranh cổ đại, cách chăn dân trị nước…
– Chuyên ngành của cô là sử học hay sao?
– Tôi học Kinh tế, nhưng cũng như nhau, vì bây giờ đang thất nghiệp.
Nói xong câu này, nàng lại tự trách mình thất lễ. Dù ghét người ta đến đâu, một vị thánh nữ đứng đầu thiên hạ sẽ không bao giờ có kiểu ăn nói thô lỗ như nàng. Nàng vội nói thêm:
– Ý tôi là, à… tôi… đang trên con đường tìm kiếm đam mê của cuộc đời mình.
Cha con bác Hoàng nhìn nhau đầy bối rối. Phía bên này cha nàng cũng lặng lẽ lau mồ hôi. Chỉ có nàng vẫn dửng dưng như không, trong lòng cầu nguyện cuộc gặp mặt kết thúc càng nhanh càng tốt. Nàng đã bao nhiêu lần bảo cha mẹ là chân mệnh thiên tử đang đợi nàng ở một thế giới khác, mà trong một cơ duyên bất ngờ nào đó nàng sẽ đến được với chàng, nhưng họ vẫn không nghe, sắp xếp hết cuộc xem mắt này đến lần hẹn hò nọ.
Đến lúc chán không còn chịu được, nàng hỏi người đàn ông trẻ:
– Dự định tương lai của anh là gì?
Hắn nghe nàng có quan tâm đến mình, trong lòng bỗng vui vui.
– Cố gắng làm việc để chạm đến ghế giám đốc, cưới một cô vợ hiền, có vài đứa con, chăm sóc cha mẹ già.
Nàng không giấu vẻ bất mãn:
– Đàn ông như anh, ba mươi tuổi đầu mà mơ ước cỏn con thế thôi sao? Anh có nghe người xưa dạy, nam nhi phải tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Phận làm trai là phải đánh nam dẹp bắc, mang lại hạnh phúc cho nhân dân trăm họ. Anh chỉ nghĩ đến cá nhân mình và lợi ích của gia đình, không thấy hổ thẹn hay sao?
Cả ba người đàn ông há hốc mồm, cha nàng cuối cùng cắn răng nén giận nói:
– Anh Hoàng, thật xin lỗi anh, chắc hôm rồi ngã suối không chỉ chân con bé đập đá mà đầu nó cũng đập vô chỗ nào nên có tí mê sảng, hay chúng ta hẹn hôm nào nói tiếp.
Bác Hoàng cũng cố gắng giữ vẻ ôn hòa:
– Không sao đâu, anh cứ mang con bé về nghỉ ngơi, việc bọn trẻ… để sau này mới nói!
Lúc cha con bác Hoàng đưa nhau ra về, nàng còn nghe loáng thoáng bác bảo anh con trai, rằng con đừng buồn, ba sẽ tìm cho con nơi khác bình thường hơn.
Cha nàng bực tức chở nàng về, lôi nàng vào nhà, mắng cho một trận.
Khi mọi người đã đi làm hết, chỉ còn nàng cô độc trong căn nhà trống trải, nàng ôm cái chân đau tự khóc phận mình. Nàng cần gì một người đàn ông tầm thường ở thế giới này. Người hôm nay bố cố tình gọi tới để giới thiệu cho nàng, nàng thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn kĩ mặt hắn, cũng chẳng thèm nhớ tên hắn là gì. Nàng chỉ nằm đây gặm nhấm nỗi cô đơn và âm thầm gọi trong nước mắt.
Phu quân, chàng ở đâu, sao không tìm thiếp?
Khóc chán, nàng lại đi đến chiếc bàn nhỏ của mình, định viết nốt chương truyện còn dang dở, không ngờ thấy quyển Nữ hoàng Ai Câp đặt trên đó.
Bí quyết xuyên không của Carol: nhảy sông.
Mắt Nhu sáng lên, hóa ra là như vậy. Lần trước do nàng nhầm lẫn ở suối, lần này nhất quyết không lầm được!
Một chiếc taxi lập tức được gọi đến trước nhà nàng.
***Khi nàng tỉnh lại, không gian xung quanh tràn ngập một mùi hương dễ chịu. Đầu óc nàng vẫn rất mơ hồ, nàng đưa tay xoa trán, cố gắng ngồi dậy.
– Lệnh bà, đã tỉnh rồi sao?
Một cô gái mặc y phục cầu kỳ bước đến đỡ nàng. Niệm Nhu đưa mắt nhìn quanh, cảnh vật y hệt chốn hoàng cung xa hoa lộng lẫy.
Nàng, thực sự đã xuyên không sao?
– Đây là nơi nào…?!
Câu hỏi của nàng rơi vào im lặng, vì ngay sau đó đầu óc nàng lại trở về trạng thái mơ hồ, mọi giác quan cũng dần dần biến mất…
Chương 1.2: Ta đã xuyên không?
Lần thứ hai tỉnh lại, đầu óc Nhu đã tỉnh táo hơn nhưng thân thể hãy còn đau nhức nặng nề, một cử động nhẹ cũng khiến đau đến nhăn mặt, nàng đành buông tha ý tưởng ngồi dậy mà đưa mắt đánh giá xung quanh.
Nhu đang nằm trên một chiếc giường rộng lớn, đỉnh giường được trạm trổ rồng phượng tinh xảo, mành trướng phủ kín từ đỉnh giường xuống khiến nàng khó có thể quan sát bên ngoài nhưng cũng nhận ra giường được đặt ở nơi thoáng gió và nhiều ánh sáng. Có vẻ như nàng đang nằm trên một chiếc giường tắm nắng kiểu cổ chứ không phải là giường ngủ. Nàng cố gắng đưa tay lên kéo tấm lụa phủ bên ngoài giường để nhìn xung quanh. Dường như thấy động, một cô gái trẻ vội kéo rèm lụa lên. Nhu nhìn thấy một khuôn mặt ngây thơ đang híp mắt cười với mình.
– Lệnh bà, cuối cùng bà đã tỉnh lại, đức ông lo lắng cho bà vô cùng. Mới rồi đức ông còn nói phải đem lệnh bà ra phơi nắng thì bệnh tình mới tiến triển tốt được. Quả nhiên có hiệu quả.
Cô gái đó kéo rèm lên cao rồi giúp Nhu ngồi dậy, kê gối sau lưng nàng. Nhu thất thần nhìn cô gái trước mắt. Cô gái đó khoảng trên dưới hai mươi tuổi, vấn tóc và trang phục giống với người xưa nhưng không nhìn rõ ra được là trang phục thời nào vì nó vừa có hơi hướng trang phục thời nhà Đường ở Trung Quốc lại vừa có nét cách tân thoải mái của trang phục Trung Đông cổ đại. Nàng vội nhìn lại quần áo đang mặc trên người mình: một thân lụa hồng, có thắt lưng gắn đá quý, nhưng tóc lại được làm theo kiểu Thổ Nhĩ Kỳ những năm trước công nguyên với mũ vải che kín phần lớn tóc. Nhìn qua vai của cô gái kia, Nhu thấy trước mắt là một hòn non bộ và một hồ cá nhỏ, xung quanh có trồng rất nhiều kỳ hoa dị thảo. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là một khu vườn trong một dinh thự sang trọng, và dù trang phục cùng cách xưng hô có chút kì cục nhưng rõ ràng nàng đã về thời cổ đại, hay nói cách khác: nàng đã xuyên không.
Nhu bật cười khanh khách, nàng vui quá, vui chết đi được. Nàng biết mà, cuối cùng nàng cũng xuyên không, cuối cùng nàng cũng đã trở về nơi vốn dĩ là của nàng. Giấc mơ hàng đêm ám ảnh nàng suốt mười năm qua cuối cùng không phải là hội chứng hoang tưởng như kết quả được chẩn đoán của tên bác sỹ chết bầm ở bệnh viện tâm thần mà ba mẹ Nhu ép nàng phải tới khám. Nhu thật sự muốn hét to lên, muốn gọi ba mẹ và thằng em chết tiệt của nàng tới để cho họ thấy, nàng thật sự không bị hoang tưởng, cuối cùng nàng cũng xuyên không…
Nhưng vừa hắng giọng định gọi thì nàng lại chợt nhớ, nếu đã tới nơi này thì làm sao còn gặp được ba mẹ và thằng em trai trời đánh? Dù họ luôn nói Nhu bị hoang tưởng, dù mười năm nay nàng đã biết sớm muộn cũng sẽ không ở cùng họ nữa, nhưng giờ phút này phát hiện ra không có họ ở bên cạnh, cũng không biết có còn cơ hội nào gặp lại hay không, khiến lòng nàng chùng xuống và nước mắt ở đâu cứ nối đuôi nhau tìm đến.
Thấy Nhu vừa cười vừa khóc như con điên, không đoái hoài gì đến sự tồn tại của mình, cô gái lạ kia tỏ vẻ sợ hãi. Cô ta vừa muốn tiến tới hỏi han vừa như e ngại gì đó, cuối cùng bốn cẳng ba chân chạy mất. Tình huống này rõ ràng chưa được nhắc tới, tốt nhất cô nên đi tìm cứu viện.
Nhu khóc một hồi, thấy tâm tình đã bình tĩnh lại, nàng lau sạch nước mắt, vốn định cao giọng gọi cô gái vừa rồi thì đã chẳng nhìn thấy bóng dáng nàng ta đâu. Thay thế vào đó là một thân ảnh cao lớn mặc trường bào màu trắng, đầu đội kim quan, trang phục và đầu tóc có vẻ là thời trang thịnh hành nhất của nhà Đường. Nhu hơi nhíu mày suy nghĩ, thế tại làm sao mà trang phục và đầu tóc của nàng cùng cô gái kia lại dở ông ở thằng thế nhỉ?
Nam nhân kia đứng cách giường của Nhu độ đoạn và đang chăm chú nhìn nàng. Hắn đứng chắn sáng nên dù hướng mặt về phía Nhu, nàng vẫn thấy mặt hắn y hệt Bao Công. Nhu nheo nheo mắt vừa nhìn vừa gượng hỏi:
– Ngươi là…?
Nam nhân kia có chút giật mình, tiến lại gần nàng và hỏi nàng bằng giọng nói có chút run rẩy:
– Niệm Nhu, nàng sao vậy? Đến cả ta nàng cũng không nhận ra sao?
Giọng nói và cả khuôn mặt như thực như ảo này sao giống giấc mơ hàng đêm của Nhu đến vậy. Hốc mắt Nhu bỗng chốc lại đỏ hồng, nàng xì một cái cho nước mũi bắn vô vạt áo bởi đưa tay sờ soạn mãi mà không thấy khăn tay đâu. Sau đó phải đằng hắng một hồi Nhu mới tìm lại được giọng của chính mình và run rẩy hỏi, câu hỏi mà nàng mong chờ đáp án hơn mười năm nay.
– Chàng… chàng là phu quân?
Nam nhân kia vội ngồi thụp xuống giường, chụp lấy tay nàng, bất chấp ống tay áo nàng đầy nước mắt nước mũi. Bây giờ Nhu mới nhìn rõ khuôn mặt hắn, nàng thấy khuôn mặt này có chút thân thuộc, giống như nàng đã từng gặp đâu đó rồi. Nhưng rồi Nhu lại cười thầm trong bụng, mười năm nay luôn gặp chàng trong mộng, bảo sao không thấy thân quen.
Nam nhân kia nhìn nàng say đắm, ánh mắt hắn ánh lên chút đau xót, chút bất đắc dĩ và cả chút gì đó gian gian… Nhưng giây phút đó Nhu còn đắm chìm trong xúc động vì được tương phùng với người tình trong giấc mộng.
– Nàng không nhớ chút nào sao? Nàng là Niệm Nhu, là nương tử của Thanh Phong này. Cách đây hai ngày nàng cùng hầu gái dạo chơi bên ngoài chẳng may trượt chân té xuống sông, đầu đập vô tảng đá. Không lẽ nàng…
Nhu cau mày nghĩ, lúc ra tới cầu Long Biên, đúng là nàng có ý định nhảy xuống thật nhưng khi nhìn thấy nước sông bên dưới chảy cuồn cuộn thì có chút sợ. Lần trước đó gieo mình xuống suối ở Đà lạt dù sao suối cũng nông, chảy cũng không dữ dội thế này. Nhu còn đang bần thần xem có định nhảy hay không thì có người đẩy vai làm nàng nhảy xuống theo tư thế vồ ếch, phá hỏng ý định biểu diễn xoay người ba vòng trên không trước khi chạm nước của nàng. Nhu nghiền ngẫm một hồi rồi tự nhủ: ra là vậy, xuyên không là phải bị ám hại mới xuyên được, những lần trước nhảy suối nhảy hồ là nàng tự thân vận động nên không có chút hiệu quả nào.
Thấy nương tử đột nhiên trầm ngâm, Thanh Phong đổ mồ hôi đầy đầu, trong bụng than thầm: nhanh như thế đã lộ ra sơ hở rồi sao? Hắn vội phân tán sự tập trung của nương tử bằng cách vỗ nhẹ vào vai.
– Nương tử… nương tử, nàng làm sao vậy?
Nhu sực tỉnh vội vàng chấm dứt dòng suy nghĩ. Nàng bị đẩy thì sao, phải cảm ơn cái người đã đẩy nàng ấy chứ, nếu không sao nàng có thể tìm lại được phu quân của mình. Nhìn thấy sự lo lắng bất an trong ánh mắt của Thanh Phong, Nhu thầm kêu lên: không xong rồi. Dù người đàn ông tuấn tú này đúng là phu quân trong mộng của nàng nhưng việc nàng từ hiện đại trở về đây và hoàn toàn không biết chút gì về thời này là việc không thể giải thích được. Vì thế Nhu đành cười trừ, sử dụng tuyệt chiêu xóa dấu vết của đám nữ nhân trong tiểu thuyết xuyên không: mất trí nhớ.
– Như chàng thấy đấy, đầu thiếp hẳn va vào đâu đó nên trí nhớ có chút không rõ ràng.
Không biết có phải Nhu nhạy cảm quá không mà nàng thấy vị phu quân của mình thở phào một cái nhẹ nhõm, ánh mắt lại lấp lánh sự vui mừng. Nàng thấy chột dạ, thầm nghĩ: Chả nhẽ phu quân nàng đã làm gì không phải, nên biết nàng mất trí thì đặc biệt vui vẻ?
– Không sao, không sao, quên rồi ta sẽ dần dần nhắc cho nàng nhớ. Chỉ cần nàng còn sống, mạnh khỏe bên ta là được.
Phu quân nàng vừa nói vừa mạnh mẽ kéo nàng vào lồng ngực ôm chặt lại. Dù trong lòng có nghi vấn nhưng trái tim nóng rực của phu quân đập rộn rã truyền cả hơi ấm sang người nàng khiến Nhu chợt không muốn nghĩ nhiều, tham luyến sự ấm áp này. Nhu vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của phu quân. Được nàng đáp lại nhưng phu quân nàng đột nhiên lại có biểu cảm cứng đờ cả người. Mất mấy giây sau cánh tay hắn như có lực hơn, ôm nàng chặt hơn. Nhu cảm thấy phu quân nàng dường như ngạc nhiên, lại như rất vui mừng vì nàng đã không bài xích hắn. Nhu thở dài. Không lẽ trước khi nàng xuyên tới đây, thân thể này rất lạnh nhạt với phu quân?
***
Từ phu quân của mình, Nhu biết ở thế giới này tên nàng là Nguyễn Niệm Nhu, chỉ khác thế giới trước có một chữ Thị. Nhu ngao ngán nghĩ, xã hội càng tiến bộ thì tên phải càng đẹp chứ sao lại xấu đi chứ? Tại sao tên bố nàng lại nhất quyết phải thêm chữ Thị vào tên nàng? Bộ bình thường nhìn nàng không nhìn ra được là con gái nên mới phải cho thêm đặc điểm nhận dạng vô tên?
Nhu năm nay mười bảy tuổi, còn phu quân của nàng hai mươi. Nàng có chút nghi hoặc nhìn mặt phu quân mình, sao trông hắn như gần ba mươi ấy nhỉ? Nhưng rất nhanh Nhu bỏ qua nghi vấn ấy, người cổ đại thường trưởng thành sớm mà. Có điều nàng sung sướng sờ sờ mặt mình, cực kỳ vui vẻ vì mình trẻ ra thêm mười tuổi cơ đấy. Nhu vội sai cô hầu gái gần đó đem gương mang tới. Khi gương đồng được bê tới nàng phấn khích nhìn vào đó. Nhưng ngay sau đó thì nàng đập gương.
Sao không giống tí nào truyện xuyên không? Đáng lý nàng phải trẻ hơn, xinh đẹp hơn, lộng lẫy hơn, đằng này thì khuôn mặt nàng vẫn thế, chả khác gì, đã thế cái gương đồng mờ tịt vẫn làm nàng nhìn thấy nếp nhăn mờ nơi khóe mắt. Đây chả đúng là cái mặt của gái ế 27 tuổi mà thằng em nàng luôn trêu chọc mỗi lần nàng mang cà chua dưa leo ra cắt để dưỡng da sao?
Nhu uể oải ngồi bệt xuống đất, bất chấp ánh nhìn của mọi người kéo váy lên tới đầu gối. Vết sẹo do lần ngã suối trên Đà Lạt vẫn rõ mồn một. Vậy là không có chuyện linh hồn nàng đánh tráo vào thân thể người khác, mà đây vẫn là thân thể của nàng mà. Nhu đưa tay lên xoa đầu, vậy thì thân thể thực sự của phu nhân Thanh Phong đâu rồi?
Thấy nương tử đột nhiên cư xử kì lạ, Thanh Phong vội ngồi xổm xuống cùng nàng, lo lắng hỏi:
– Nương tử, nàng sao vậy?
Nhu nhìn thấy ve áo của Thanh Phong không có họa tiết trúc, mai gì đó như trang phục nhà Đường mà lại có họa tiết trang trí của trang phục cổ trang Thổ Nhĩ Kì. Bộ quần áo này đúng là thời trang nhà Đường, nhưng nhìn cũng có nét giống trang phục mà Izumi trong Nữ hoàng Ai Cập đã mặc. Nhu vỗ hai tay vào nhau đánh bốp một cái. Carol trong Nữ hoàng Ai Cập, với cả Yuuri trong Dòng sông huyền bí chả xuyên cả người về quá khứ đó sao. Nàng phải lo lắng cái gì chứ? Sầu một nỗi là các nàng ấy mới mười năm mười sáu tuổi đã xuyên, còn nàng tuổi một bó mới xuyên, đã thế xuyên qua còn vẫn giữ nguyên cái tấm thân gái già này nữa. Nàng vụng trộm nhìn phu quân mình.
– Phu quân, chàng có thấy thiếp già?
Thanh Phong ngạc nhiên vì câu hỏi nhưng ngay sau đó bật cười, hắn kéo nàng đứng lên, ôm nàng và thì thầm vào tai nàng:
– Nương tử của ta đẹp nhất, trẻ trung nhất. Kẻ nào dám nói nàng già hay xấu xí?
Nhu thấy lòng như được rót mật, muốn ngẩng đầu lên yêu thương trìu mến nhìn phu quân nhưng bị ôm chặt không cựa quậy được gì. Nhu có chút khó chịu, ông chồng này của nàng bị bệnh thích ôm rồi hay sao mà cứ động một chút là đòi ôm? Thấy Nhu có vẻ muốn giãy ra, hắn lại càng ôm chặt. Bên tai nàng thấp giọng nỉ non:
– Nàng là nương tử của ta, của ta, nàng nhớ chưa?
Nhu cười nhẹ, ông chồng này xem ra là rất sợ nàng ghét bỏ. Nàng chợt nhớ, hắn vừa nói hai người thành thân đã hai năm, nên thấp giọng hỏi. Nàng kì thực muốn biết cảm xúc thật của hắn với người nàng đã thế thân.
– Phu quân, thiếp là nương tử của chàng, vậy chúng ta đã… viên phòng chưa?
Thanh Phong đột ngột buông Nhu ra, mặt đỏ bừng. Hắn vội quay lưng đi để giấu khuôn mặt, thái độ thì lúng túng thấy rõ. Vừa lúc đó hầu gái đi tới.
– Đức ông, lệnh bà đã tới giờ cơm trưa.
Ông chồng nàng như bắt được vàng vội vàng chuyển đề tài, kéo nàng đi ăn cơm. Nhu âm thầm thở dài, nàng đoán quả không sai, ông chồng nàng rất si tình nhưng phu nhân cũ của hắn lại không đoái hoài gì đến hắn. Một nam nhân tốt như thế này, sao nữ nhân kia có thể không nhìn ra nhỉ?
Nàng nắm tay phu quân, thấp giọng nói với hắn:
– Phu quân, thiếp chưa bao giờ quên chàng là phu quân của thiếp.
Bàn tay nắm nàng chợt run lên. Từ đằng sau Nhu thấy vành tai hắn đỏ hồng. Nàng cười khẽ, phu quân à, thiếp đã chờ chàng mười năm, thiếp nhất định sẽ tốt với chàng.
Tác giả: Ivy_Nguyen & Nhp

0

Related Posts

Leave a Reply

Site Menu